Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 23



Chương 23: Bị hạ thuốc rồi

Roi mây cắt ngang không khí, phát ra
một tiếng động vô cùng chói tai, roi rơi trên
người của Diệp Tĩnh Gia.

Diệp Tĩnh Gia nhíu chặt mày, đau đớn
đến mức thở hổn hển, cắn chặt môi dưới, mồ
hôi lạnh trên trán túa ra.

“Thân là con dâu của nhà họ Hoắc, mà
lại không biết tuân thủ chuẩn mực đạo đức
của người phụ nữ!”

Diệp Tĩnh Gia lúc này không còn phòng
bị gì nữa, bởi vì cô đau đến mức không còn
sức để nói nữa.

“Lợi dụng quan hệ với nhà họ Hoắc rồi
muốn làm mưa làm gió gì thì làm hả!” vừa

nói vừa vung roi.

“Liên tục đòi tiền, lòng tham không đáy!”

Nói ba câu thì đánh Diệp Tĩnh Gia ba roi.

Đây là tất cả những việc bị dồn nén lại
với nhau trong ngày hôm nay, nên đã chọc
giận đến mẹ Hoắc và không thể không sử
dụng biện gia pháp. Gia pháp của nhà họ
Hoắc được lưu truyền qua nhiều đời và chiếc
roi mây này đã được sử dụng trong nhiều
năm rồi.

Ba đòn này đánh xuống, mẹ Hoắc dùng
hết toàn bộ sức lực, nhà họ Hoäc có thể có
uy thế ở thành phố Giang Ninh, nguyên nhân
là bởi nhà họ Hoắc có gia quy nghiêm khắc,
chưa từng xuất hiện công tử bột, hơn nữa mẹ
Hoäc cũng rất bảo thủ.

Roi cuối Diệp Tĩnh Gia không chịu nổi

nữa nên kêu nên một tiếng, giọng cô vô cùng

thảm thiết.

Lúc này mồ hôi lạnh của Diệp Tĩnh Gia
đã thấm ướt quần áo, cô quỳ trên mặt đất,
nhưng lưng không thể thẳng được, chỉ có thể
bò trên mặt đất, trán gác lên cánh tay trái.

Sau khi gia pháp kết thúc, cơn tức giận
của mẹ Hoäc đã giảm bớt, cũng không còn
sức lực để khiển trách nữa, bà ta bưng tách
trà mà người hầu mang tới, ngồi trên ghế sô
pha từ từ uống trà.

Đợi bà ta uống trà xong, mới liếc mắt
nhìn Diệp Tĩnh Giai rồi nói với người hầu của
mình: “Đỡ cô ta lên lầu”.

Diệp Tĩnh Gia đã đau đớn không còn sức
lực, đôi môi khô khốc phát ra âm thanh như
díu lại với nhau: “Mẹ à, chuyện của em gái
con, cầu xin mẹ đó, giúp…”

Giọng nói của cô rõ ràng là cô rất yếu ớt,

nhưng cô vẫn không quên về việc của Diệp
Thiến Nhi, cô biết rằng tim của mẹ cô không
tốt, chuyện của Diệp Thiến Nhi phải được xử
lý càng sớm càng tốt.

Mẹ Hoắc để chén trà xuống, nhìn cô:
“Nhờ mẹ giúp không phải là không được, con
phải có gì đó để nhờ mẹ có thể giúp con. Khi
nào con không còn là thiếu phu nhân hữu
danh vô thực của nhà họ Hoắc nữa thì mẹ có
thể cân nhắc giúp đến việc giúp đỡ con”.

Không phải hữu danh vô thực, vậy là
muốn danh xứng với thực, nhưng đôi chân
của Hoắc Minh Dương bị tàn tật, làm sao cô
có thể trở thành thiếu phu nhân của nhà họ
Hoắc hiện tại được.

Diệp Tĩnh Giai đổ mồ hôi đầu, nghiến
răng nghiến lợi: “Mẹ, con biết mẹ muốn con
sinh cho Minh Dương một đứa bé. Nếu mẹ
thuyết phục được Minh Dương, con có thể

đồng ý thụ tinh ống nghiệm”.

“Nếu Minh Dương đồng ý thụ tinh ống
nghiệm, thì bất kỳ phụ nữ nào cũng được.
Vậy mẹ muốn con làm con dâu nhà họ Hoắc
làm gì nữa?” Mẹ Hoắc lạnh lùng liếc nhìn
người hầu đỡ Diệp Tĩnh Gia đi lên lầu. .

Lúc này, mẹ Hoäc đã nghĩ ra cách khác.

Sau khi Diệp Tĩnh Gia được đỡ lên lầu, trở
về phòng, điều đầu tiên cô làm là lấy điện
thoại di động của mình ra vào google, kiểm
tra một số vấn đề về việc sẽ bị kết án bao lâu
khi đâm người bằng ô tô và những đơn vị
nào thuê người đã ngồi tù.

Theo những tư tưởng mà mẹ của cô đã
truyền cho cô từ khi còn nhỏ, họ sống sót là
nhờ vào nhà họ Diệp. Chú Diệp bao năm qua
đối xử với cô như con gái ruột của mình, nhất
định phải đền đáp, nhưng lần này cô thật sự

cố gắng hết sức rồi, cô rất sợ mẹ lại gọi giục

có.

Cô nằm trên giường động nhẹ cũng
không dám động, vì nếu cô cử động, lưng sẽ
đau, cô cảm thấy đau nhức như kim châm

muối sát vậy.

Ngoài cửa, Hoắc Minh Dương ngồi xe lăn
nhìn cô đang nằm trên giường, anh vừa rồi
cũng nghe thấy tiềng động, nên mới ra khỏi
phòng làm việc trước giờ để đến phòng ngủ
nhìm cô.

“Cô làm sao thế?”

Diệp Tĩnh Gia quay lại nhìn anh, lại dộng
đến lưng, đau đến nghiến răng nghiến lợi,
vừa rồi cô không khóc, nhưng bây giờ không
hiểu sao, trong mắt cô lại có một tầng sương
mù.

Nhìn thấy cô như vậy, Hoắc Minh Dương

trượt xe lăn tới chỗ cô, vén quần áo trên
người cô lên, vết thương nhìn thấy mà giật
mình trên lưng cô: ‘Mẹ tôi đánh cô sao?”

“Ừ”. Cô thốt ra một âm thanh mũi, yếu ớt.

Biết rõ mà còn cố hỏi, anh bạo lực với cô

cũng không có ít đâu.

Hoắc Minh Dương nhìn cô có vẻ rất uất
ức, vết thương trên lưng cô khiến mắt anh tối
sầm xuống mấy phần, đôi môi mỏng chậm

rãi nói: ‘Nguyên nhân?”

“Chuyện của em gái tôi, với lại hôm nay
tôi nói thêm vài câu với bác sĩ Lữ”. Ngừng
một chút, cô chậm rãi quay đầu nhìn anh:
“Tôi nhiều nhất cũng chỉ nghĩ bác sĩ Lữ thật
đẹp trai mà thôi, thật sự không có nghĩ gì
khác nữa”.

Tán thưởng một chút, liền phải chịu bao
nhiêu tội oan như vậy, thời còn đi học, nhiều

bạn trong lớp thích cô, một ngày đổi một
nam minh tỉnh lại gọi là chồng. Đây là lần
đầu tiên cô để ý đến một người, hơn nữa
thực sự chỉ là sự cảm kích thuần túy.

Hoắc Minh Dương trượt xe lăn đi tìm tủ
thuốc, tìm thấy một lọ thuốc.

Khi anh thoa thuốc cho cô, toàn thân cô
cứng ngắc, anh không lạnh lùng, không nổi
giận đã là hiếm lắm rồi, thậm chí anh còn
chủ động thoa thuốc cho cô.

Thuốc là chất lỏng, nên anh dùng tăm
bông thoa thuốc cho cô, dùng lực rất nhẹ
nhàng. Nhưng cô vẫn thở hổn hển hết lần
này đến lần khác, Hoắc Minh Dương liếc cô
một cái:

“Cố nhịn một chút, lát nữa sẽ không đau

nữa.

Quả nhiên, một lúc sau cô không còn đau nữa

giọng nói của anh rất nhẹ
nhàng, động tác trên lưng cũng nhẹ nhàng,
thuốc thoa trên người khiến cô bắt đầu thấy
lành lạnh rất thoải mái.

Cô ở nhà họ Hoắc tổng cộng bốn ngày.
Ngày nào cô cũng bị thương. Ngày đầu tiên
cô bị va vào đầu, ngày thứ hai thì bị bóp cổ.
Sau đó cô bị xe lăn đè vào ngày hôm qua, và
hôm nay cô bị đánh bằng roi mây. Cô thực
sự có vết thương ở khắp mọi nơi trên người,
cả đời này vết thương đều không nhiều bằng

mấy ngày qua.

“Hoặc Minh Dương, tôi cảm thấy không
chống đỡ được bao lâu nữa rồi, tôi sẽ chết ở
nhà họ Hoắc phải không?” Trong lòng cô
dường như có oán hận, cũng không quan
tâm nữa, lời nói không chút che giấu.

Gọi cả họ tên của anh, giọng điệu cũng
không tốt lắm, ủ rũ nằm trên giường giống

như thể đã mất đi nửa cái mạng.

Hoắc Minh Dương hơi nheo mắt lại: “Cô
hối hận khi không rời khỏi nhà họ Hoắc sao?”

Hối hận? Cô muốn hối hận nhưng không
có lựa chọn nào khác, cô không thể bỏ được
mẹ mình và chú Diệp không lo được, hay là vì
có chút không yên tâm về anh.

“Không”.

Cô nói rất nhỏ, nhưng rất nghiêm túc.
Anh nghe thấy vậy, trong lòng như dậy sóng.

Diệp Tĩnh Gia cắn môi dưới, thì thào nói:
“Nếu tôi không bao giờ rời khỏi nhà họ Hoắc,
chúng ta có thể sống bên nhau cả đời
không?”

Có thể sống bên nhau cả đời không?
Chính anh cũng muốn biết điều đó.

Bên ngoài có tiếng gõ cửa, chị Tiết mang

theo thuốc và một ly nước ấm đi vào, “Thiếu
phu nhân, bà chủ sai chị mang thuốc giảm
đau cho em này. Trong nhà không có thuốc
giảm đau, bà chủ đặc biệt sai người ra ngoài
mua thuốc này cho em đó”.

Diệp Tĩnh Gia hơi ngồi dậy chống đỡ thân
thể, nhận lấy thuốc và nước ấm từ tay chị
Tiết, trực tiếp đưa thuốc vào miệng, uống

một ngụm nước rồi nuốt xuống.

Chị Tiết bưng chỗ nước còn lại ra khỏi
của phòng.

Còn Hoắc Minh Dương thì nhìn chằm
chằm Diệp Tĩnh Gia, đôi mắt trong veo, lông

mày hơi nhăn lại, có một chút trầm ngâm.

Mẹ Hoắc cũng đưa ra lí do cô bị đánh,
hiện giờ còn đặc biệt sai người đi mua thuốc
đem qua đây, ngày mai cô còn phải cảm ơn
với mẹ Hoắc. Tát một cái sau đó lại đưa cho

một quả táo ngọt, ít nhất mẹ Hoắc vẫn sẵn
sàng cho cô một quả táo ngọt để an ủi cô, và
cô sẽ không quá khó khăn khi ở nhà họ
Hoắc. Suy nghĩ như vậy là cô đang tự an ủi
bản thân mình.

Hồi lâu, cô mới chú ý tới ánh mắt của
Hoắc Minh Dương, Diệp Tĩnh Gia nhìn anh,
ánh sáng trong phòng vẫn có chút yếu ớt,
nhưng cô biết chắc anh đang nhìn cô, “Anh
nhìn tôi làm gì?”

“Thuốc giảm đau trong nhà chưa bao giờ
thiếu”. Anh nói nhỏ.

Từ khi bị tai nạn xe cộ, trong nhà không
bao giờ thiếu thuốc giảm đau.

Diệp Tĩnh Gia cũng có chút hoang mang,
hôm nay bác sĩ Lữ còn kê một ít thuốc giảm
đau cho cô, hôm qua cô cũng kiểm tra hộp
thuốc trong nhà, chắc chắn là có.

Nghỉ ngờ này bên Diệp Tĩnh Gia năm
phút, cho đến khi ý thức của cô bắt đầu yếu
đi, và cơ thể cô trở nên khó chịu, nóng lên và
cô bắt đầu không thể khống chế bản thân
nữa rồi.

Hoắc Minh Dương đã nhận thấy điều đó
khi Diệp Tĩnh Gia uống viên thuốc đó, nhưng
cô đã uống thuốc quá nhanh và anh không
có thời gian để ngăn nó lại.

Sắc mặt cô ửng hồng, đôi mắt quyến rũ
lay động, còn có chút bọ dạng đáng thương,
thân thể bắt đầu vặn vẹo, da thịt hồng nhuận
dường như vắt ra nước, dáng dấp tinh xảo,
cùng với tiếng rên rỉ trầm thấp.

Tất cả những điều này khiến một người
đàn ông bình thường không thể cưỡng lại
được.

Diệp Tĩnh Gia như có lửa đốt trong người,

nó hành hạ cô, cô cởi hết quần áo ra nhưng
vấn không thoát ra được.

Hoắc Minh Dương kéo chăn bông trên
giường đắp lên người của Diệp Tĩnh Gia,
bỗng nhiên cơn giận dữa rơi gần lên trán anh,
tiếng gầm gừ tức giận: “Chết tiệt!”

Thuốc do mẹ Hoặc sai người đưa tới, mẹ
Hoäc đang cảm thấy Diệp Tĩnh Gia quá tệ, bà
đã nói nhiều lần nhưng Diệp Tĩnh Gia không
nhận ra mình nên làm gì, không coi mình là
vợ của Hoäc Minh Dương.

Mẹ Hoắc mong Hoắc Minh Dương sớm
có con, cũng để sớm yên bề gia thất. Bị chính
mẹ ruột của mình gài bãy, là loại cảm giác

như thế nào?

Diệp Tĩnh Giai kéo lấy tay anh, xoa xoa cả
người anh, không quan tâm đến vết thương
trên lưng, miệng cô chỉ khẽ kêu lên: “Nóng

quá, tôi khó chịu quá”. Cô xoa nắn từng tấc
thịt trên người anh, Hoắc Minh Dương cảm
thấy dường như đêm nay anh trốn không
thoát được rồi.

Thuốc này hiệu quả như mạnh như nào,
chỉ trách mấy viên thuốc mang tới Diệp Tĩnh
Gia đều đã uống hết.

“Diệp Tĩnh Gia, tỉnh táo lại đi!” Sự tỉnh táo
của anh đang trên đà tan rã, anh đưa tay lên
chạm vào má cô.

Diệp Tĩnh Gia thoáng hiện lên một tia
tỉnh táo, cũng biết người trước mắt là Hoắc
Minh Dương, còn lại chỉ biết toàn thân nóng
bừng khó chịu, thân thể giống như bị hàng
ngàn con kiến cắn, tê dại, ngứa đến khó mà
chịu được.

Cô vén chăn bông trên người lên, lại bị
anh đắp lại, cô tìm kiếm sự mát mẻ trên

người anh, anh lại tránh ra.

Sau một trận giằng co như vậy, Diệp Tĩnh
Gia bắt đầu khóc như một đứa trẻ không
được ăn kẹo: “Nóng quái! Khó chịu chết đi
được. Tôi không thoải mái, anh giúp tôi có
được không?”

Ngập ngừng gắt quãng nói cho hết câu,
mang theo ý cầu xin.

“Cô bây giờ không biết mình đang làm gì,
đợi sau khi qua đi, cô sẽ hối hận đấy!” Hoắc
Minh Dương đè chặt hai tay không cho cô
động đậy.

Nhưng Diệp Tĩnh Gia không có tay để cử
động, thì vẫn còn các bộ phận khác trên cơ
thể cũng có thể cử động được, cô đứng dậy
từ trên giường ngồi thẳng vào lòng anh.

Nhìn anh với đôi mắt mờ ảo và quyến rũ,
dụi vào mặt anh, như thể cô đã tìm thấy sự

mát mẻ, cô hài lòng và tham lam sự mát mẻ
này, cô muốn nhiều hơn và nhiều hơn nữa.

Anh nắm hai tay cô, anh chỉ có một tay
rảnh để có thể ngăn cô lại, anh muốn xé nát
cô ra nhưng lại lo lắng về vết thương trên
lưng cô.

Dường như anh ấn vào tay cô rất đau,
trong mắt cô còn có lệ nhưng cô không
khóc. Không có tay, cô cúi đầu, dùng răng cởi
từng cúc áo của anh.