— QUẢNG CÁO —

Tôi Nấu Ăn Khắp Các Vì Sao

Chương 3: Khám phá tuyệt vời






Lương Ô Ô giống như trộm mà lao vụt vào phòng bếp, nhanh như hổ đói vồ mồi, bưng đĩa bánh bao lên chạy ra phòng khách, vừa đi còn vừa lẩm nhẩm mấy câu vô nghĩa.“Đây thật sự giống như đang nằm mơ mà, chị đoán tiệm cơm 5 sao cũng không thể làm ngon như em! Quá thơm! Ngửi mùi thôi đã khiến người ta muốn phạm tội!”Bạch Anh đứng bên cạnh yên lặng nghe, thuận tay bê hải sâm đã hầm cách thủy xong đặt lên bàn trà.Cô bấm bấm mấy cái trên quang não, xem xét lợi nhuận hôm nay cô thu được, sau khi trừ đi 30% nền tảng, còn dư lại gần 2000 điểm tín dụng.“Chị Ô Ô, em trả lại số tiền vừa nãy mới tiêu cho chị.” Bạch Anh chọn chuyển khoản.Lương Ô Ô lập tức quay đầu trợn mắt nhìn cô: “Không cần! Đừng như vậy, bữa cơm này chắc chắn đắt hơn so với 300 điểm tín dụng kia, chị cũng không thể chiếm lợi của em.”“Đồ ăn thì coi như tiền thuê nhà đi, chị cũng biết, hiện tại em mất trí nhớ, đúng lúc không có nơi để về. Hơn nữa đã qua lâu như vậy mà không có người liên hệ với em, vậy chứng tỏ có lẽ em không hề có người thân.”Lương Ô Ô thấy chủ đề trầm trọng, lập tức di chuyển mục tiêu, “Bánh bao thật sự quá thơm, chị có thể bắt đầu ăn chưa?”“Đương nhiên.”Hai người ngồi bên bàn trà, vừa ăn cơm vừa xem tivi.Thật ra mà nói, phải nói là một mình Bạch Anh đang xem TV, Lương Ô Ô đã ăn đến mức không ngẩng được đầu lên.“Xen ngang một tin tức quan trọng, theo tin nhận được, xế chiều hôm nay lúc 10 giờ tại quận 13 đã xuất hiện rất nhiều Zerg.Dưới sự dẫn dắt của thiếu tướng Lê Phục, quân đội Liên Bang đã tiêu diệt toàn bộ Zerg xâm nhập. . .”Lương Ô Ô vội vàng ngẩng đầu lên: “Cô ấy vừa mới nói quận 13?”“Hình như là vậy, nhưng mà chúng ta cũng không cảm thấy gì, Zerg đã bị tiêu diệt.” Càng khiến Bạch Anh để ý hơn là trên hành tinh này có 36 tiếng đồng hồ.Vẻ mặt Lương Ô Ô sùng bái làm bộ dạng tay ôm tim, “Em cũng không nhìn xem là ai dẫn đội, đây chính là Lê thiếu tướng!”Vẻ mặt khoa trương của cô khiến Bạch Anh câm nín.Chậc, xem ra vị Lê thiếu tướng này là tình nhân trong mộng của hàng ngàn thiếu nữ rồi? Tám phần là một Hải Vương.Ở quận 13 hai người ngồi trước ti vi ăn như hổ đói, bệnh viện tổng quân khu thứ nhất lại bận đến tối tăm mặt mũi.“Tôi đã nói rồi, đừng để cho cậu ta phải chiến đầu quá nhiều trên mặt đất! Lại càng không thể để cho cậu ta tiêu hao thể lực!” Bác sĩ trưởng của Lê Phục Hứa Vinh hóa thân thành vua gào thét, quát với sĩ quan phụ tá Mạnh Diệp Lâm.Vẻ mặt sĩ quan phụ tá Mạnh bất đắc dĩ, “Tôi cũng hi vọng tôi có thể khuyên anh ta không kích động, nhưng mà tôi lại là cấp dưới của anh ta, chứ không phải thủ trưởng.”Hứa Vinh biết mình hiện tại đang giận chó đánh mèo, nhưng trong lòng vẫn bất ổn.“Có trời mới biết tôi phải phí hết bao nhiêu công sức mới có thể khiến cho tinh thần lực của cậu ta khôi phục bình thường. Kỹ thuật hiện tại của chúng ta chỉ mới dừng lại tại việc phát hiện sự tồn tại của tinh thần lực, chỉ có thể sử dụng nó với trạng thái nhỏ, bất cứ phương pháp nào được gọi là chữa trị hết tinh thần lực cũng không có quá nhiều tác dụng.”Anh sợ sĩ quan phụ tá không hiểu, lại làm một ví dụ: “Nói cách khác, người địa cầu cổ đã chiếm được một cơ giáp tương lai, ngay cả cách sử dụng ra sao vẫn chưa được khai thác hoàn toàn, chúng ta căn cứ vào đâu mà mong chờ bọn họ có thể sửa chữa tốt một cơ giáp bị hỏng đây? Hiện tại hiểu biết về tinh thần lực của chúng ta thậm chí còn không bằng hiểu biết của người địa cầu cổ với cơ giáp.”Sĩ quan phụ tá Mạnh ở một bên cũng gật đầu: “Chúng tôi đều biết anh khó xử, nhưng mà thực lực Zerg lần này rất mạnh, số lượng lại nhiều, nếu như phái những người khác đi có khả năng lớn sẽ xuất hiện sơ xuất.”Hứa Vinh trợn mắt nhìn cậu ta: “Ha! Nói thẳng ra thì là mấy người không tìm ra Lê Phục thứ hai!”“Nếu như nhân vật cấp SSS xuất hiện dễ dàng như vậy, Liên Bang đã sớm xưng bá Tinh Tế.” Sĩ quan phụ tá Mạnh vuốt chóp mũi.“Câm miệng!”Hứa Vinh quát một câu, tức giận lao vào khoang dưỡng bệnh.Sĩ quan phụ tá Mạnh nhận ra mình không cẩn thận quá lời với bác sĩ, cũng ủ rũ đi vào cùng.Trong khoang dưỡng bệnh, thiếu tướng Lê Phục nằm thẳng tắp trên giường bệnh phát ra ánh sáng trắng mềm mại đặc thù, dù cho bệnh nặng hôn mê, thân thể của anh cũng không có chút buông lỏng nên có nào của người bệnh.Trái lại, lại thẳng tắp như tư thế đứng của một quân nhân.Trọng lực trong khoanh dưỡng bệnh chỉ bằng một phần ba bên ngoài, vô cùng thích hợp cho người bệnh thả lỏng cơ bắp, nhưng những thứ này đối với Lê Phục cũng không có tác dụng.Chỉ có mái tọc bạc của anh thỉnh thoảng lại di chuyển do chuyển động của Hứa Vinh mới khiến người khác nhận ra trọng lực chỗ này khác với bên ngoài.Hứa Vinh nhìn đôi môi mím chặt của anh nắm chặt nắm đấm, chửi một tiếng, lấy mũ bảo hiểm đo đạc số liệu đội lên đầu anh.“Còn tiếp tục như vậy, tôi cũng không biết có thể cứu được anh thêm mấy lần nữa.” Anh nhìn số liệu xuất hiện trên quang não, thở dài.Lê Phục vẫn hôn mê như trước, không hề có bất cứ đáp lại nào.Dụng cụ trị liệu dưới sự điều khiển của Hứa Vinh, đâu vào đấy bắt đầu tiền hành trị liệu một cách có trật tự.Sĩ quan phụ tá Mạnh chán đến chết, tùy tiện lướt vài cái trên mạng sao, tìm thấy một chuyên mục nấu nướng xuất hiện nhiều lần.“Cách ăn thần tiên của bọ mềm đại dương?” Anh cười cười, ấn mở video.Video nhảy qua phần nấu nướng có khả năng xâm phạm bản quyền, trực tiếp bày ra thành phẩm, số liệu mô phỏng thành mùi thơm lập tức bay khắp khoang dưỡng bệnh.Hứa Vinh lập tức nổi trận lôi đình, “Thiếu tướng của mấy người còn chưa rõ sống chết ra sao, mà anh còn dám đi xem cái này!”“Hít-hà-zzz. . .”Trên giường bệnh, người đàn ông vốn đang hôn mê bỗng nhiên tỉnh lại.“! ! !”Bác sĩ Hứa đang chuẩn bị đánh sĩ quan phụ tá Mạnh mấy cái vội vàng nhìn về phía giường bệnh với vẻ mặt không dám tin, sĩ quan phụ tá Mạnh cũng ngơ ngác quay đầu.“Thiếu tướng, ngài. . . Tỉnh?” Sĩ quan phụ tá Mạnh bỗng nhiên chột dạ.“Lấy ra.” Người trên giường bệnh che trán nói.“Cái gì? Ngài, ngài cần dịch dinh dưỡng hay là. . .”“Quang não, lấy tới cho tôi nhìn thử.”Sĩ quan phụ tá Mạnh tưởng mình sắp bị ghi lỗi, cùng tay cùng chân di chuyển đến trước giường bệnh.Toàn bộ tin tức bên trên hình chiếu là một bát hải sâm thơm ngạt ngào, khi sĩ quan phụ tá Mạnh đến gần, mùi thơm Lê Phục ngửi thấy cũng càng ngày càng nồng nặc, tinh thần bạo động vừa mới náo loạn trong đầu hình như cũng đã đỡ hơn rất nhiều.Lê Phục tiện tay cầm lấy một cái kẹp bên giường bệnh, gắp lên một miếng hải sâm giả thuyết cho vào miệng ăn.Không phải ảo tưởng! Rõ ràng có tác dụng trấn an tốt như vậy, chắc chắn không phải ảo tưởng!Lê Phục luôn không thể hiện cảm giác vui buồn, giờ này khắc này lại không kiềm chế được sự vui vẻ trong lòng.Sau khi anh trưởng thành, chinh chiến thời gian dài, anh lại không thể nào không tiêu hao thể lực nhiều lần, đồng thời quân hàm của anh cũng càng ngày càng cao nhưng cũng khiến cho tinh thần bị thương không thể chữa trị.Chiến trường thay đổi trong nháy mắt, cho dù người có thể bày mưu tính kế đến mức nào, cũng không có khả năng mỗi lần đều có thể khống chế kết cục một cách hoàn mỹ, tiêu hao thể lực là khó tránh khỏi.Theo số lần tiêu hao gia tăng, loại bị thương này cũng càng ngày càng nặng, tinh thần lực mỗi lần bạo động, đều khiến anh chịu rất nhiều đau khổ.Nhưng cấp SSS của anh, đã sớm được định sẵn những thực phẩm tự nhiên kia chỉ có thể chữa trị cho anh ở mức độ rất nhỏ.Nhưng, ngay tại hôm nay!Không ngờ anh lại tìm thấy thức ăn có thể xoa dịu rõ ràng tinh thần bạo động của anh!Chỉ là số liệu giả thuyết mà đã có hiệu quả kinh người như vậy, vật dụng thực tế chắc hẳn càng khiến cho người bất ngờ hơn.“Tìm đầu bếp này.”Hai mắt Hứa Vinh ở bên cạnh sáng lên: “Người anh nói là?”“Thực vật cô ấy làm có tác dụng đối với tôi.” Lê Phục nhìn thoáng qua bàn tay nhỏ bé trắng nõn non mịn trên tấm hình, xác định người đầu bếp kia là một cô gái —— hơn nữa tuổi cũng không quá lớn.“Cậu còn ngơ ngẩn ở đây làm gì? Nhanh đi đi!” Hứa Vinh không kiên nhẫn đuổi sĩ quan phụ tá Mạnh đi, còn mình thì cầm lấy dụng cụ làm kiểm tra lần nữa cho Lê Phục.“Thật sự có hiệu quả! Tuy nhiên vẫn còn bạo động, nhưng cường độ ít nhất cũng đã giảm mười phần trăm!”Lê Phục gật đầu: “Hiện tại đã trong phạm vi có thể khống chế.”Anh hoạt động hai chân, đi xuống giường, cầm lấy quân trang chuẩn bị thay.“Cậu điên rồi?” Hứa Vinh nhanh tay giàng lại quân trang: “Tôi cho cậu biết, tôi là bác sĩ trưởng của cậu, có trách nhiệm với bệnh tình của cậu! Tình huống bây giờ của cậu, trong thời gian ngắn cũng không thể cử động hay dùng vũ lực nữa! Nằm ngay ngắn xuống, không được lộn xộn!”Lời nói mau lẹ, vẻ mặt nghiêm túc nói mấy câu, giọng của Hứa Vinh lại mềm nhũn: “Cậu cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn, không phải Zerg cũng xâm lược, cướp ngoài hành tinh cũng không có khả năng xâm phạm nhiều lần, Liên Bang thiếu cậu vài ngày cũng không đến mức diệt vong, nằm xuống nghỉ ngơi cho tốt đi.”Lê Phục cau mày, nhưng cuối cùng cũng không phản bác, tùy ý để cho đối phương đặt mình lên giường bệnh.Lúc này sĩ quan phụ tá Mạnh vừa vặn xông tới.“? ? ?”Tình cảnh đột nhiên có chút cấm đoán này là có chuyện gì xảy ra?“Ánh mắt đấy của cậu có ý gì?”Hứa Vinh cầm lấy cốc nước bên cạnh uy hiếp: “Có muốn tôi tẩy não giúp cậu không?”“Không không, không cần!” Sĩ quan phụ tá Mạnh nhanh chóng né tránh, báo cáo với Lê Phục, “Thiếu tướng, đầu bếp mà ngài bảo tôi tra là một streamer, tôi đã liên hệ trực tiếp với hệ thống, lấy được tin tức thân phận của cô ấy.”Anh gửi thư đến máy quang não của Lê Phục.“Tên: Bạch AnhGiới tính: NữTuổi: 22 tuổiThể chất: Cấp DTinh thần lực: C+Địa chỉ hiện tại: Quận 13 tọa độ(23, 51), khu hoa viên Cẩm Tú kiến trúc tòa nhà 893 phòng 1706. . .”“Thiếu tướng, bệnh viện có ghi chép xế chiều ngày hôm nay cô ấy mới xuất viện, nói cách khác, cô ấy vừa về tới nơi ở liền lập tức xin quyền hạn streamer.”“Hỏi thăm bệnh viện lúc nãy.”Tuy không muốn mang theo ác ý phỏng đoán người khác, nhưng với tư cách là một nhân vật trọng yếu của quân đội Liên Bang, nếu so với người thường thì Lê Phục sẽ quan trọng hơn. . .Tính mạng của anh không chỉ thuộc về anh, mà còn là của quân đội Liên Bang, bởi vậy anh tuyệt đối không thể tùy tiện tin tưởng người khác.Bất cứ cái gì có khả năng tiếp cận với anh, đều cần phải điều tra triệt để một lần để tránh có gián điệp lẫn vào trong đó gây nhiễu loạn trật tự Liên Bang.Sĩ quan phụ tá Mạnh lập tức liên lạc với bệnh viện.Sau khi nói rõ mục đích của mình, bác sĩ hôm nay trị liệu cho Bạch Anh kể hết mọi chuyện ra.Sĩ quan phụ tá Mạnh ngắt thông tin, nhìn về phía Lê Phục.“Thiếu tướng, người này có chút khả nghi.”Hứa Vinh bất mãn nói thẳng ra: “Là mấy người trong lúc vô tình phát hiện ra người ta, bây giờ lại chỗ này khả nghi, chỗ kia đáng nghi! Nếu như tôi mà là gián điệp, còn lâu mới lựa chọn loại phương pháp này tiếp cận các cậu. Lỡ như không có ai đăng lại phát trực tiếp thì không biết phải đợi bao lâu mới được mấy người chú ý tới!”Giọng điệu của anh đầy chỉ trích, ngón tay chỉ sĩ quan phụ tá Mạnh, “Có mấy người bình thường đoán được,sĩ quan phụ tá của Lê thiếu tướng sẽ xem video đồ ăn ngay trong lúc thiếu tướng đang bệnh nặng?”Lê Phục bị lời nói thật của anh ta làm cho sặc, một lời khó nói hết mà nhìn về phía phó quan của mình.“Tạm thời quan sát trước một thời gian ngắn, không nên liên lạc cô ấy. Đúng rồi, đưa số id phát trực tiếp của cô ấy cho tôi.” Không truy cứu sĩ quan phụ tá của mình không đáng tin cậy, Lê Phục mở quang não, bảo đối phương tìm thời gian Bạch Anh phát trực tiếp.. . .“A… Hắt xì! “Bạch Anh nằm trong chăn nhẹ nhàng xoa mũi, cho là mình bị cảm.“Ngày mai làm thứ gì mới ổn đây? “Cô tại cửa hàng trực tuyến lướt từng trang một: “Tạm thời còn không có nhiều điểm tín dụng, mua chút hành tây gừng tỏi……”Bên trong đống hành tây gừng tỏi, gừng lại là rẻ nhất.Thế này cũng dễ hiểu, dù sao hành tây cùng tỏi còn có một số ít người có thể chấp nhận hương vị lúc ăn sống nhưng số người ăn sống gừng lại vô cùng ít.Bạch Anh so sánh tác dụng trấn an của nguyên liệu nấu ăn trong bách khoa trên mạng Sao, tìm phương pháp nấu ăn của mình ở từng chỗ một.Cuối cùng, cô khiếp sợ phát hiện, những thứ nguyên liệu nấu ăn này rõ ràng đều là dùng nước để nấu, để chút muối và các nguyên liệu nấu ăn thô khác là đủ để chấp nhận.Ví dụ như khoai tây, rau xà lách, cải trắng, củ cải trắng……Những thứ này, cho dù là sát thủ phòng bếp, chỉ cần không dùng sức quá mạnh, cũng sẽ không nấu ăn thất bại.Nói cách khác, mọi người dù cho chỉ dựa vào hương vị chín mọng của đồ ăn, cũng có thể hưởng thụ hương vị đích thực của thức ăn.Điều này khiến cho cô không khỏi suy đoán, cái gọi là trấn an, có phải là cảm nhận đối với mỹ vị không?Nếu quả thật là như vậy, đối với cô mà nói, chỉ sợ là một phiền toái không nhỏ.Dù sao không có đầu bếp nào sẽ chọn cách nấu đồ ăn khó ăn, để che dấu bản thân không giống người bình thường.