Nữ Sát Thủ Phượng Hoàng

Chương 43





Rời khỏi chỗ Cung Đại Vũ cô gái trở về phòng mà lòng nặng trĩu tâm sự hơn bao giờ hết. Cô đã có được thứ mình muốn và bây giờ cô thể rời khỏi đây để đi tìm Tử Lăng, bắt đầu cuộc sống của hai người. Nhưng rồi sáng mai phải làm sao khi cô dâu biến mất cùng với thứ quý giá nhất của Cung gia? Cung chủ tịch liệu có tha thứ cho hành động này của cô? Liệu ông ta có cho người truy bắt kẻ giả mạo như cô và cũng vì thế mà làm liên lụy đến chàng trai không? Càng nghĩ cô lại càng sợ hải, càng nhấn chìm mình xuống đáy sâu của sự tuyệt vọng. Và rồi khi nghĩ đến chàng trai tự sâu thẳm trong cô một khát vọng được sống, được yêu và được tự do dâng lên mãnh liệt như một ngọn lửa đang bùng cháy trong cô. Thúc đẩy cô tiếp tục chiến đấu với nỗi sợ của mình và tiếp tục hi vọng vào một tương lai tươi sáng.



Như Băng ngồi bên cạnh khung cửa kính phòng và ngắm nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời. Chúng quá đẹp nhưng lại cách cô rất xa, Cung gia cũng vậy, họ đối xử với cô quá tốt nhưng thật tiếc là cô không phải là người thân thật sự của họ. Cô chỉ có mỗi ba mình, Hà Vĩnh Tường là người thân duy nhất và giờ đây lại có thêm một người nữa, Trần Hoàng Phong. Chính vì anh mà cô muốn nhanh chóng rời khỏi Cung gia và đi gặp ba để hoàn thành nhiệm vụ được giao. Như Băng lấy điện thoại gọi cho Hà Vĩnh Tường, và sau chuỗi tiếng tít dài ông ta đã bắt máy.



"Alô."



Từ bên trong điện thoại tiếng ông vang lên tuy nhỏ nhưng vẫn không mất đi sự uy nghiêm vốn có của mình. Nhưng đáp lại ông chỉ là sự lưỡng lự của cô gái, Như Băng ngập ngừng nói. Rõ ràng cô đang tiến đến gần hạnh phúc mà cô mong chờ bao lâu nay nhưng khi nghe tiếng ba mình thì cô không biết phải nói gì. Hay nói đúng hơn cô đang không biết có nên đưa cho ông dãy bí mậ mà cô đã lấy được từ chỗ ông nội hờ của mình. Cô thật sự không muốn tiếp tục lừa dối và làm tổn thương họ thêm nữa.



"Ba."




"Khuya lắm rồi con gọi ta có gì không?"



Dường như đã nhận ra sự phân vân trong giọng nói của con gái, Hà Vĩnh Tường không chờ đợi nữa mà lên tiếng hỏi thẳng vấn đề. Nhưng cô gái lại im lặng, tay cầm tấm hình cô chụp chung với tất cả những người của Cung gia lên. Cô không biết điều mình đang làm có gây nên sóng gió cho họ hay không nhưng vì tương lai, hạnh phúc của mình cô đành phải ích kỉ. Cung chủ tịch ... Cung thiếu gia, hai người đã khiến cô phải ray rức rất nhiều khi lừa dối họ, xin lỗi và cô cũng chẳng hi vọng họ sẽ tha thứ cho cô, cho sự dối trá của cô.



"Có chuyện gì không? Nếu không thì con hãy ngủ sớm đi, ngày mai còn nhiều chuyện quan trọng phải làm lắm đấy."



"Ba, con lấy được dãy mật mã rồi ... Con đã hoàn thành nhiệm vụ ba giao cho ..."



Người đàn ông lại lên tiếng hỏi lại lần nữa và toan cúp máy nhưng khi vừa nghe cô gái nói ông sững lại. Im lặng, chỉ là một chuỗi âm thanh tĩnh lặng không có chút âm vang của sự sống nào. Lần này người rơi vào im lặng là ba cô chứ không phải cô, điều đó thật khó hiểu. Đáng lí ra khi nghe cô nói mình đã hoàn thành nhiệm vụ thì ông phải vui mừng chứ hay ông đang lo lắng sau khi có được thứ trong mệnh lệnh của ông chủ cô gái sẽ ra đi, sẽ rời khỏi tổ chức và rời xa ông?



"Ba, con về nhà nha."



Như Băng hạ giọng nói đánh thức ông trở về với thực tại. Hà Vĩnh Tường khẽ buông tiếng thở dài rồi lên tiếng trả lời con gái. Ông im lặng không phải vì sợ mất cô mà là vì vở kịch ngày mai, món quà đặc biệt mà ông chủ muốn ông tặng cho Cung gia. Nhưng nếu ngày mai ông xuất hiện ở đó thì mọi bí mật về thân thế của Như Băng mà ông cất giấu bấy lâu nay đều được phơi bày. Và rồi một ngày nào đó ông vĩnh viễn mất cô, đứa con gái ông yêu thương nhất. Nhưng ông không thể vì thế mà không làm những việc mà ông chủ đã giao. Ông không những là người cha mà ông còn là một nô bộc, ông không thể chỉ nghĩ đến con gái ông.



"Con cứ ở lại đó đi, ngày mai ta sẽ đích thân đến đón con về nhà."




"Ba, nhưng mai con và Bạch Nhật ..."



Hà Vĩnh Tường nói rồi cúp máy ngay không để cô gái có dịp nói thêm lời nào. Hay nói đúng hơn là ông đang trốn tránh, ông sợ nếu mình nghe lời nài nỉ của cô một tí nữa thôi ông sẽ mềm lòng và chấp nhận. Cách tốt nhất là tạm thời không nói chuyện nên nói chuyện với cô, mọi chuyện cứ để ngày mai tính vậy. Ngày mai, lúc ông đi gặp lại những người xưa cũng là lúc bắt đầu cho những đau khổ, sóng gió ở Cung gia. Ông chỉ hi vọng Như Băng không bị kéo vào cuộc chiến vô nghĩa này. Ông luôn muốn cho cô một cuộc sống bình yên hanh phúc nhưng liệu ông chủ ông có đồng ý không. Ông ta muốn trả thù Cung gia và cô cũng là một thành viên trong đấy. Nếu như vậy thì làm sao cô có thể thoảt khỏi kế hoạch trả thù của ông ta chứ.



"Ông ta không cho cô về nhà sao?"



Một giọng nói khẽ vang tuy cộc lốc nhưng vẫn hiển hiện rõ sự quan tâm, lo lắng của một người bạn. Cô gái không ngạc nhiên với sự xuất hiện bất ngờ của hai chàng trai và cũng không quay lại nhìn họ. Ngay từ khi họ bước vào cô đã nhận ra nên không có gì phải ngạc nhiên cả. Như Băng lắc nhẹ đầu, bờ mi dài cụp xuống buồn rầu. Duật Luân khẽ lên tiếng, hai chàng trai ngồi xuống cạnh cô, đôi mắt lơ đễnh nhìn ra bên ngoài.



"Ngày mai là đám cưới rồi, cô định đi vào lễ đường với cái tên họ Đặng kia sao?"



"Tôi không biết, đành đi tới đâu tính tới đó thôi."



Cô gái cúi đầu đáp lại với cái vẻ mặt buồn rầu, giọng nói cô nhỏ dần. Tuy không biết ba định làm gì và dù ông đã hứa sẽ đến Cung gia đón cô nhưng cô thật sự rất sợ. Cô sợ ba mình sẽ không đến vì muốn người cô cưới là Bạch Nhật, sợ mình sẽ không dễ dàng rời khỏi đám cưới đó để đi tìm Tử Lăng được. Nếu ba cô thật đến thì cô phải làm sao đây? Trần Hoàng Phong, anh nhất định sẽ không bỏ mặc cho cô lấy một người mà cô không hề yêu. Với lại chắc chắn ah cũng như cô cũng không muốn đánh mất tình yêu này một lần nữa.



"Nếu ba cô không đến, Tử Lăng sẽ đến đưa cô đi yên tâm đi."



Xoa nhẹ vai cô gái an ủi, Đinh Tử Toàn nói, đôi mắt nhìn cô ánh lên vẻ lo lắng, quan tâm. Tuy trước đây anh rất không thích cô tiểu tư này nhưng sau một thời gian ngắn tiếp xúc anh có thể khẳng định cô hoàn toàn vô hại, cô là một sát thủ đầy lòng nhân từ, là kẻ đặt biệt nhất anh từng gặp.




"Cảm ơn."



Cô gái mỉm cười đưa mắt nhìn họ đầy biết ơn, hai bàn tay xoa xoa vào nhau vì những đợt gió rét thổi qua. Mặc dù cô và họ chỉ quen nhau trong vài tháng thôi nhưng họ lại cho cô cảm giác ấm áp, lại liều mình giúp đỡ cô. Nhất là Tử Văn, cô chính là người đã đem đến những đau khổ cho anh vậy mà anh vẫn luôn giúp cô. Cô không thể tiếp tục để anh sống cuộc sống cô độc không người thân như thế nữa. Phải, anh xứng đáng để có một tình thân và cô nhất định phải để anh được gặp một người. Người này có thể giúp cô xóa bỏ những nổi đau trong lòng Tử Văn. Phải, nhất định thế.



"Không có gì đâu. Thôi cũng khuya rồi cô ngủ đi, chúng tôi đi trước nhé."



"Ngủ ngon."



"Ngủ ngon."



Hai chàng trai đứng dậy rồi chầm chậm quay người bước đi, những bước chân thật nhẹ nhàng. Cô rất cảm ơn vì họ đã giúp cô nhưng vì tình yêu của mình cô đành phải là ích kỉ, phải để họ liều mạng vì giúp mình thôi. Dù là bất kì ai, bất kì lí do gì cũng không thể ngăn cản cô đến bên cạnh chàng trai, ngăn cản tình yêu của cô. Để có được tình yêu này cô sẵn sàng đánh đổi tất cả kể cả phải tiếp tục giết người theo mệnh lệnh cô cung cam lòng.



"Tử Lăng, em đợi anh."


— QUẢNG CÁO —