Nam Chính Cặn Bã Chiếm Hữu

Chương 40: 40




Editor: Endy.
Đinh Oánh Khiết đang chuẩn bị sẵn sàng ra trận:…
An Sênh khoát vai Đinh Oánh Khiết, kéo người đến hành lang bên trái.
An Sênh lười cùng cô ta đấu đá.

Phí Hiên rõ ràng không có một chút hứng thú với cô ta, cô gái này lại tìm cô tính sổ.

An Sênh quyết định phải dạy cho cô ta một khoá học thật tốt.
Dạy cho cô ta biết cái gì gọi là “Nam chính không phải người để tuỳ tiện nhớ thương” vừa hấp dẫn sự chú ý của Phí Hiên, miễn cho Phí Hiên tìm cô.

Thứ hai, An Sênh bị gạt chân, cảm thấy khó chịu, đương nhiên có thể không giúp cô ta, nhưng như vậy cô sẽ cảm thấy cô gái nhỏ không thể suy nghĩ trưởng thành được.
Mà ngã trong tay cô, chỉ biết ghi hận cô.

Nếu “ngã” vào Phí Hiên, cô ta mới biết không đúng chỗ, đau một lần cho nhớ, lần sau liền sẽ không nhớ thương thứ không thuộc về mình.
“Anh ta thích người đối nghịch với mình.” An Sênh nhéo nhéo khuôn mặt có chút giống cô của Đinh Oánh Khiết, “Cô đọc tiểu thuyết chưa? Nếu cô phản kháng, anh ta liền…Ai!”
An Sênh vừa nâng mắt, theo bản năng hô một tiếng, làm Đinh Oánh Khiết hoảng sợ.

Đường đi của hai người bị cản trở, Phí Hiên sắc mặt âm trầm, ánh mắt thoạt nhìn sóng yên biển lặng, nhưng thực chất dao găm bay vèo vèo, đâm vào người An Sênh.
“A.” Phí Hiên nói, “Em thật đúng là mỗi lần đều làm cho tôi ngoài ý muốn.”
Vừa rồi anh để Đinh Oánh Khiết đi theo, đúng là cố ý làm như vậy, không vì cái gì khác.

Anh không đi cùng An Sênh, nhưng anh phải cho cô biết, anh cũng không phải không có ai nhớ thương…
Nhưng rốt cuộc không yên lòng, đợi trong chốc lát hai người cũng không có trở về, ngay cả phân cao thấp với Đồng Tứ cũng không thèm để ý.

Nghĩ tới một chút, sợ An Sênh bị khi dễ, kết quả là nhìn cô chỉ giáo người khác để quyến rũ anh.
“Cho nên em thừa nhận, em làm tất cả mọi chuyện đều là đang thu hút sự chú ý của tôi?” Phí Hiên đi về phía hai người.

Đinh Oánh Khiết nhanh chóng tránh khỏi tay An Sênh đang khoát trên vai, đứng tránh sang một bên, kinh sợ.
Thật sự lửa giận của Phí Hiên phóng ra ngoài quá lớn, nếu như có thêm hiệu ứng, nhất định là cả người thiêu đốt.
An Sênh lui về sau một bước nhỏ, bị Phí Hiên bắt được cánh tay, “Vậy bây giờ em đây là cái gì? Lạt mềm buộc chặt?!”
An Sênh bị anh rống liền rụt cổ, Phí Hiên kéo tay cô đi về phía đại sảnh.
“Em không cần lạt mềm buộc chặt.

Tôi đã cắn câu, em có thể thu lưới.” Phí Hiên bước chân dài, vừa đi vừa nói chuyện.
An Sênh luôn luôn không hiểu được ý nghĩ của Phí Hiên.

Người bình thường nếu gặp loại chuyện này, sẽ thương tâm muốn chết, sau đó rống lên, “Em nếu gấp như vậy muốn đẩy tôi ra, như vậy tuỳ em!” Sau đó không phải từ nay về sau hai người hai lối sao?
“Tôi không thích câu cá, cũng không lạt mềm buộc chặt.” An Sênh kéo tay về, đứng bất động.

Phí Hiên cũng đứng vững theo cô.
An Sênh chỉ mặt cô, nói với Phí Hiên, “Anh nhìn ánh mắt chân thành tha thiết của tôi, tôi nói mỗi một câu đều có thể dâng lên để trời đất chứng giám.”
Vẻ mặt tức giận của Phí Hiên dần lui xuống, ngược lại hiện ra một loại đau thương.

An Sênh có chút chịu không nổi vẻ mặt này của anh, thanh âm chậm lại, ôn tồn nói, “Phí Hiên, anh gia tài bạc triệu, đẹp trai tuấn tú, hà cớ gì anh cứ phải theo tôi.”
“Em cũng nói tôi gia tài bạc triệu, đẹp trai tuấn tú.” Phí Hiên nói, “Vậy là em mù mắt hay sao lại đi chướng mắt tôi.”
An Sênh không nói lời nào, nhìn về phía Phí Hiên.

Mi tâm Phí Hiên nhíu lại.
“Anh xem như tôi bị mù đi.” An Sênh mở hai mắt, nhìn thấy nắm tay Phí Hiên ngày càng siết chặt.
Hai người ở trong này giằng co, Đinh Oánh Khiết đi theo sau, gặp hai người đứng vững ở bên này, cô ta cũng chỉ đứng tại chỗ.
Phí Hiên trầm mặc một lúc, ánh mắt lướt qua An Sênh, nhìn về phía Đinh Oánh Khiết đứng ở sau cách đó không xa.
“Về sau cô không cần theo tôi.” Phí Hiên nói, “Tiền tôi sẽ đưa cô.

Công ty bên kia, sau khi tốt nghiệp muốn vào Phí Thị, tôi sẽ nói vài lời với phòng nhân sự.

Trong khoảng thời gian này, vất vả cho cô rồi.”
Phí Hiên vừa nói xong, An Sênh có chút ngoài ý muốn.

Phí Hiên xử lý cũng quá nhanh đi… Đinh Oánh Khiết lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, vội vàng mở miệng, “Phí tổng…”
Phí Hiên lại không thèm nghe cô ta nói chuyện, mà tiếp tục lôi kéo An Sênh đi về phía đại sảnh.
Trong đại sảnh cũng chỉ còn vài người, ngay cả Đồng Tứ cũng không có ở chỗ ngồi, chỉ còn lại âm nhạc, nhẹ nhàng chậm chập vang lên.

Phí Hiên xuống một đoạn bậc thang, quay đầu nhìn về phía An Sênh.
An Sênh đứng trên bậc thang, vừa lúc cùng ánh mắt Phí Hiên nhìn thẳng.
“Em tiếp tục như vậy.” Phí Hiên nói, “Mọi chuyện vẫn sẽ không thay đổi.

Tôi cũng không nhiều lời nữa.”
Vẻ mặt An Sênh không rõ ràng lắm, Phí Hiên tiếp tục nói, “Em cứ việc nói, tôi cũng muốn biết rốt cuộc là tới mức nào tôi mới hết hy vọng.

Chờ tôi hết hy vọng, em liền tự do.”
An Sênh cả người chấn động.

Cô nói những lời đó, đúng là cố ý, bởi vì cô không có khả năng ở cùng với Phí Hiên.
Nếu không tránh thoát sẽ vì anh mà chết, vì một đoạn thời gian yêu đương mà bỏ mạng, cô không thể làm được.

Không dễ gì mới được sống lại lần nữa, không dễ dàng gì gặp lại được cha mẹ đã mất ở kiếp trước.
Hiện tại dây dưa không rõ, sớm muốn gì cũng nhận hậu quả.

Cả đời này, cô cũng không muốn làm nữ chính, cô đã chết một lần.

An Sênh thật sự không nghĩ sẽ chết một lần nữa.
Triền miên dây dưa càng làm tổn thương người khác, không bằng ngay từ đầu liền vung dao chặt đứt, như vậy hai người đều có thể tránh thương tổn nhiều hơn.
Nhưng là cô cố ý kề dao vào người Phí Hiên, là muốn anh biết khó mà lui, Phí Hiên lại dùng loại thái độ này đưa đến cửa, nói với cô rằng “Em cứ việc kề dao, không cần cố kỵ.

Chờ máu trong người tôi rút cạn, tôi liền không dây dưa với em.”
Cô cũng không phải là ma quỷ gì, nghe thật là khó chịu…

“Anh đừng như vậy…” An Sênh hít một hơi, chậm rãi nói, đang muốn nói gì đó, Phí Hiên lại nói, “Đêm nay ngủ trong phòng tôi.

Chờ ngày mai thuyền cập bờ bên kia, tôi đưa em trở về, thuận tiện xem chỗ em làm việc.”
Nghe đến đây, An Sênh thành công bị đánh đổ, mặt không chút thay đổi nói, “Tôi làm cái gì phải ngủ trong phòng anh, người khác sẽ nghĩ như thế nào chứ? Tôi có phòng nghỉ ngơi dành cho nhân viên.”
An Sênh nói xong chuẩn bị đi, Phí Hiên lại nhắm mắt đuổi theo sau.
“Anh làm cái gì? Trở về ngủ đi!”
“Em không ngủ phòng tôi, tôi cùng em về nghỉ ở phòng nhân viên.” Phí Hiên nói.
An Sênh nghĩ đến hai bác gái hậu trù ở ký túc xá, hơi mím môi bậy bạ nói, “Đều là con gái, anh lưu manh muốn đùa dỡn a.”
An Sênh nói, “Anh cứ như vậy, tin hay không tôi…”
“Em thế nào? Chạy sao?” Phí Hiên nói, “Chờ tôi biến thành chủ nợ nhà em, tôi liền có biện pháp tìm được các người.”
Phí Hiên giọng điệu âm u, “Em phải biết, thiếu tiền thì phải trả, lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt…”
An Sênh chỉ muốn đạp anh một cước ra ngoài, đứng tại chỗ run run trong chốc lát, Phí Hiên nhẹ nhàng bắt được tay cô.
“Đi theo tôi, tôi ngủ ở sofa, cam đoan không động đến em.” Phí Hiên nhỏ tiếng năn nỉ, “Tôi muốn nghe xem, nửa năm này em sống như thế nào.”
An Sênh trừng mắt nhìn anh, Phí Hiên lấy lòng cười một cái, khoé mắt đuôi mày đều nhiễm ý cười, “Nếu không chúng ta làm chút chuyện…”
Nói xong lắc lắc tay An Sênh.
Trong đại sảnh cơ bản đã không còn ai, đã là nửa đêm, âm nhạc không biết đã ngừng lúc nào, nhân viên tạp vụ đang dọn dẹp tàn tiệc.
An Sênh bị nhéo đầu ngón tay, bị kéo một đường tới cửa phòng Phí Hiên.

Biểu tình Phí Hiên cực kỳ nhảy nhót.

Khuôn mặt anh vốn đã tuấn tú, bây giờ như hoa nở rộ tháng 8.
An Sênh tuyệt không bị lây nhiễm cảm xúc suиɠ sướиɠ của anh, thật giống như khoảng thời gian nửa năm này, kiếp gϊếŧ cá để sống, đi sớm về tối đúng thật là không có cái gì để khoe.
Kỳ thật…không có gì đặc biệt.

Nghìn bài một điệu bận rộn, lúc gửi tiền về cho ba mẹ, xin phép trở về ăn một bữa cơm với hai người là đã rất mãn nguyện.
Trừ đó ra, tất cả đều là vụn vặt nhàm chán mệt nhọc.

Lúc ấy bị tai nạn xe cộ, không dưỡng thương cho tốt, hiện tại dùng một chút lực là cảm thấy cả người đau dữ dội.
Nhưng những lời này, cô không nên nói với Phí Hiên.

Cho dù An Sênh bị anh làm ảnh hưởng, cho dù có khó khống chế mà mềm lòng, nhưng vẫn tránh khỏi Phí Hiên, thu ngón tay về.
“Tôi trở về ký túc xá.” An Sênh không nhìn tinh thần suy sụp của Phí Hiên, cúi đầu nói, “Anh có bản lãnh liền theo tôi.”
Sau khi nói xong, xoay người đi về phía cầu thang.
Tay Phí Hiên đặt trên nắm cửa, trên mặt khó có thể che dấu biểu tình mất mát, nhưng anh thật sự không có bản lãnh ở lại ký túc xá nhân viên, chỉ có thể đóng cửa phòng, đuổi theo bước chân An Sênh.
Lúc lên thuyền đã sắp xếp xong chỗ nghỉ ngơi, An Sênh còn để lại đồ ở chỗ Đồng Tứ, hôm nay không định đi lấy.

Nhìn thấy mặt anh liền muốn đánh cho vài cước.
Tiếng bước chân đuổi theo ở phía sau, đập dồn dập vào tim An Sênh.

Phí Hiên đuổi theo, An Sênh nhíu mày quay đầu nhìn anh.

Anh mở miệng giải thích, “Tôi đưa em tới cửa, đã trễ thế này, tôi không yên tâm.”
“Tôi cũng không phải không biết đường, anh trở về nghỉ ngơi đi.” An Sênh nói xong liền tiếp tục đi, Phí Hiên cũng không có đi lên lầu, mà đi theo cô.
An Sênh bất đắc dĩ, tăng nhanh bước chân, Phí Hiên vẫn đuổi theo ở phía sau, cố chấp.
Vừa đi, trong lòng An Sênh thầm mắng, cũng không phải là học sinh tiểu học, có thể có cái gì nguy hiểm chứ…
Kết quả đang chuẩn rẽ ở góc lầu hai, một bóng người đột nhiên xông tới, nắm bả vai cô, trực tiếp ấn cô lên tường.
“A!” An Sênh kêu lên sợ hãi.
Mùi rượu nồng đập vào mặt An Sênh, cằm cô bị bóp chặt, An Sênh sợ hãi rụt bả vai.
Cằm cô bị bóp chặt, động tác có chút mạnh, làm cô một trận khó chịu.
“Em gái…a… thông đồng với Tiểu Tứ gia làm tôi một vố.

Tôi cũng muốn xem xem, cô có cái gì đặc biệt.”
Người này vừa nói, liền nắm lấy váy An Sênh.

Lồng ngực An Sênh nghẹn tức, đau muốn phát nổ, cổ cô bị ép, chỉ có thể động đậy hai tay, đang chuẩn bị hành động, lại đột nhiên cảm nhận được lực cánh tay được buông lỏng.
“Ách…”
Một tiếng “thùng” vang lên, cùng với đó là tiếng thân thể bị đạp bay rơi xuống nền đất, tiếp theo chính là tiếng quyền cước đánh vào da thịt, làm người khác nghe đến ê răng.

An Sênh dựa vào vách tường, nhìn về phía hai người đang cuộn lại một đoàn ở phía kia.

Giờ phút này, An Sênh mới nhận ra, người vừa rồi kiềm chế cô, không phải ai khác, chính là tên Thanh thiếu.
Hấp dẫn nà~~~
Chương 27.2: Nha đầu kia lòng dạ thật độc ác!
Editor: Endy.
Mà người đang cưỡi trên người Thanh thiếu, vung tay ra quyền, là người luôn đi theo sau cô, Phí Hiên.
An Sênh xoa nhẹ chỗ cằm bị miết, dựa vào tường hít sâu một hơi, sau đó đi về phía hai người đang đánh nhau.
“Phí Hiên, Phí Hiên…” An Sênh giữ chặt tay Phí Hiên đang chuẩn bị giáng xuống mặt tên Thanh thiếu đã muốn ngất.

Nhìn thoáng qua hắn ta, trên mặt bị đánh đến cha mẹ nhận không ra, nghĩ có chút mà sợ.
Thà rằng đắc tội quân tử, không thể đắc tội tiểu nhân.

Phí Hiên không sợ, nhưng cô sợ.
“Đừng đánh nữa, anh đứng lên đi.” An Sênh mệt mỏi lôi kéo Phí Hiên đứng dậy.
Phí Hiên chậm rãi buông nắm tay, trên mu bàn tay không biết là vết máu của tên Thanh thiếu hay là vết trầy, nhẹ nhàng lắc lắc.
Hô hấp có chút không ổn, nói với An Sênh, “Không cần sợ hắn, tôi biết tên này.

Chỉ là một tên nhà giàu mới nổi, không giáo dưỡng.” Chờ hắn trở về liền bóp chết hắn.
Phí Hiên giờ phút này bởi vì quá mức kích động, cả khuôn mặt đều đỏ lên.

Một thân tây trang nghiêm chỉnh, bây giờ nút cài không cánhh mà bay, mở rộng lộ ra vòm ngực.

Áo sơ mi nghiêm chỉnh cũng bị kéo ra một nửa, cổ áo cũng banh ra, caravat bị kéo đến vai…
Bộ dạng thực chật vật, anh nhìn về phía An Sênh.

Mắt anh còn nhiễm chút tơ máu, bộ mặt lệ khí lan tràn, hung hãn giống dã lang.
An Sênh không thích sói và chó, bóng ma đời trước quá lớn, thế nên người nào có chút giống hai loại sinh vật này, cô đều không muốn lại gần.
Bởi vậy cô không tiến lên, cũng không có ý định sửa sang lại cho Phí Hiên, chỉ đứng đó nhìn anh, thập phần nghiêm túc nói một câu, “Cảm ơn anh.”

Phí Hiên lắc lắc đầu, tóc rũ xuống, vẻ mặt anh lập tức biến hoá thêm vài phần trẻ con, quần áo lộn xộn, trên mặt chịu một quyền.

Anh dùng lưỡi chạm vào má thịt trong, nghe vậy liền lắc lắc đầu, khoé môi rướm máu nhếch lên.

Lại không biết, toàn thân anh đều là ức chế.
Nét thanh xuân tươi sáng, bừng bừng phấn chấn vì cô gái mình thích mà vung quyền, thật là soái.

Các cô gái đều không thể kháng cự, dù cho “bà cô lớn tuổi” An Sênh sống hai đời người cũng bị lung lay.
Nguy hiểm!
Cảnh báo!
An Sênh không dấu vết lui về phía sau một bước, né tránh Phí Hiên, “Cảm ơn anh.” An Sênh nói lại một làn nữa.
“Không có gì.

Em như thế nào lại chọc hắn?” Phí Hiên tựa hồ cũng không cần thiết An Sênh trả lời, còn nói, “Tôi giúp em xử lí, không cần sợ.”
Trong lòng An Sênh thầm nói, tôi không sợ hắn, chỉ sợ anh.
Cô nghĩ, lại theo bản năng lui về phía sau một bước.
Phí Hiên liếm liếm môi, nhìn đến động tác của cô, chỉ cho rằng bộ dạng này của anh doạ đến cô, thậm chí có chút hối hận.

Lúc đó, anh kéo tên kia ra là được, làm gì phải động thủ, chờ cô đi rồi cho tên kia một bài học cũng không muộn…
Anh tận lực nói chậm rãi, làm bộ như không thấy động tác lui về sau của An Sênh, nói với cô, “Đi thôi, tôi đưa em trở về.”
An Sênh không biết tên Thanh thiếu kia sống chết ra sao, Phí Hiên thấy vậy nói, “Đừng sợ.

Hắn ta không có việc gì nghiêm trọng, tôi tự có chừng mực.”
Kỳ thật cô không sợ, nhưng An Sênh không thể không thừa nhận, Phí Hiên nói như vậy, làm cô đặc biệt dễ chịu.
Nhưng càng như vậy, cô càng không dám tới gần.

Đối với An Sênh mà nói, kết quả của việc lại gần Phí Hiên, so với trêu chọc tiểu nhân còn đáng sợ hơn nhiều.
An Sênh gật gật đầu, kẹp tóc trân châu bị bể nát, tóc cô tản ra.

An Sênh vuốt lại, sửa sang lại váy dài, quay đầu nhấc váy, tiếp tục đi về phía ký túc xá.
Phí Hiên vẫn đi theo phía xa xa, chăm chú nhìn gò má tinh xảo trắng nõn của cô, sau khi cô quay đi, ánh mắt âm u dừng trên lưng cô, sau đó từ từ đuổi kịp cô.
Chân trái Phí Hiên vừa rồi đạp vào tên Thanh thiếu, bây giờ có chút đau, đi đường có chút chậm.
Đi xuống lầu, hướng ký túc xá nhân viên, ngọn đèn trên đỉnh đầu chiếu lên bóng dáng hai người.

An Sênh kỳ thật thấy được bước chân Phí Hiên có vấn đề, tay cầm váy hơi siết chặt, lại từ từ buông ra, cuối cùng cô không quay đầu lại hỏi thăm.
Phí Hiên đối với cô càng nghiêm túc, An Sênh càng không thể dễ dàng tỏ ra bất cứ thái độ nào.

Cô sợ trong mắt Phí Hiên lại biến thành cô không có ý tốt, đến trêu chọc anh.
Đến trước cửa ký túc xá, An Sênh dừng lại, Phí Hiên cách cô không xa.

Cuối cùng cô cũng quay đầu lại, nhìn anh một cái.

Phí Hiên cũng nhanh chóng chắp tay sau lưng, An Sênh nhìn thấy một giọt máu theo động tác của anh rơi xuống sàn.
Phí Hiên vừa rồi quá kích động, mu bàn tay đánh tên Thanh thiếu, không cẩn thận trúng phải răng tên kia.
“Anh trở về đi.” An Sênh buông mắt, mở cửa ký túc xá đi vào.
Bên trong ký túc xá, hai bác gái hậu trù rửa chén đã ngủ say, đèn còn chưa tắt, hẳn là để lại cho cô.
An Sênh không nói chuyện với Phí Hiên, xoay người vào phòng.
Phí Hiên đứng trên hành lang, sau một lúc lâu tựa vào vách tường, có chút xuất thần nhìn An Sênh đóng cửa.
An Sênh sau khi đóng cửa, trở lại giường ngồi xuống, thất thần không nhúc nhích, đợi đến khi giường bên cạnh truyền đến âm thanh, An Sênh mới hồi thần, sau đó thấy một chiếc khăn tay được đặt trên bàn nhỏ cạnh đầu giường.
Tay Phí Hiên bị thương, khoé miệng cũng rướm máu, cô nhớ lại bộ dáng của anh, nhìn thoáng qua cánh cửa.
An Sênh nhìn chằm chằm trong chốc lát, cầm lấy khăn tay, đứng lên.

Cảm xúc phức tạp gì đó đã không còn, lời cảm ơn cũng đã nói, đưa khăn tay cho anh lau vết máu, hẳn sẽ không làm cho anh hiểu lầm.

An Sênh tự nói với chính mình.
Bước chân cô chậm lại, rốt cuộc tại thời điểm kéo cánh cửa ra, An Sênh cảm thấy nhất định Phí Hiên đã sớm bỏ đi.
Nhưng cửa vừa mở ra, thò đầu nhìn dáo dát trên hành lang, Phí Hiên thế nhưng chưa đi, còn nhìn qua.
Tốc độ Phí Hiên cũng thật là kinh người, phỏng chừng có thể ghi danh trong đại hội thể dục thể thao.

Anh nhìn An Sênh, chạy tới, hơn nữa còn đem An Sênh đang lấp ló lôi ra, tổng cộng dùng không đến năm giây.
An Sênh đứng trên hành lang, vẻ mặt vẫn còn mơ hồ.
Phí Hiên đứng rất gần, cô nhìn cánh tay anh rũ xuống bên người, máu đã ngừng chảy, nhất thời hết sức hối hận vì đã mở cửa.
“Em tìm tôi?” Phí Hiên nhẹ giọng hỏi, trong thanh âm rõ ràng mang theo vui sướng.
An Sênh càng hối hận, nhưng đã đi ra, đành phải thấp giọng nói, “Anh làm tôi sợ đến nhảy dựng lên rồi.

Như thế nào anh còn chưa đi?”
“Tôi…” Phí Hiên cười hai tiếng hắc hắc, nhìn nét vẽ trên cổ An Sênh đã bị mái tóc che một nửa, kiềm chế bản thân muốn ôm cô một cái, chậm rãi nói, “Tôi cũng không biết.”
“Không phải em tìm tôi sao?” Phí Hiên nói, “May mắn tôi chưa đi.”
“Tôi không tìm anh.” An Sênh vội vã biện giải, “Tôi..trong phòng tôi không có WC…”
An Sênh siết chặt khăn tay, “Tôi đi vệ sinh.”
Tia sáng trong mắt anh tối lại, An Sênh vòng qua anh, hướng về phía nhà vệ sinh công cộng.

Phí Hiên thở dài, vẫn là xa xa đi phía sau An Sênh.
Cuối cùng chính là An Sênh được Phí Hiên hộ tống đi nhà vệ sinh, nắm chặt khăn tay đi ra, lại nắm chặt khăn tay trở về.

Thời điểm cô mở cửa vào phòng, Phí Hiên ở phía sau nhẹ giọng nói.
“Ngủ ngon.

Buổi sáng, tôi chờ em ở dưới thuyền.”
An Sênh khắc chế không quay đầu.

Kỳ thật cô muốn Phí Hiên nhanh chóng trở về tắm rửa, thoa thuốc vết thương trên tay, nhưng cô lại cảm thấy, lời nói này thật vô nghĩa, có vẻ không thích hợp, làm cho người khác hiểu lầm.


Sức tưởng tượng của Phí Hiên quá phong phú, ngay cả lời nói cảm ơn cô cũng không dám nói quá thân thiết.
Cô không muốn vì bất dắc dĩ mà bị xem là đùa bỡn người khác, cho nên cuối cùng cái gì cũng không nói, mở cửa vào phòng.
Phí Hiên cũng không bất ngờ với thái độ của An Sênh.

Sau khi An Sênh đi vào, anh mới thở dài, xoay người trở về phòng.
Phí Hiên đi đến cửa cầu thang, nhịn không được lầm bầm làu bàu nhỏ giọng than thở, “Nha đầu chết tiệt kia, lòng dạ thật độc ác.

Ngay cả câu ngủ ngon cũng không chịu nói.”
An Sênh dán tai lên cửa, nghe được âm thanh Phí Hiên rời đi, mới xuỵt một tiếng, rửa mặt đi ngủ.
Chương 27.3: Nha đầu kia lòng dạ thật độc ác!
Editor: Endy.
Sáng ngày thứ hai, thuyền trở lại bờ, An Sênh dưới ánh mắt không rõ hàm xúc của người quản lý, tiếp nhận một nửa tiền lương đã thoả thuận ngày hôm qua.
“Chỉ có một nửa.” Người quản lý mở miệng.
An Sênh gật gật đầu, đương nhiên, vì lúc sau cô không có làm việc.
“Bất quá, tôi đoán cô cũng được một ít tiền không kém.” Người quản lý cười với An Sênh, An Sênh mặt không chút thay đổi nhìn lại.
Các nhân viên phục vụ khác đều nhỏ giọng thảo luận, lĩnh lương xong, làm công việc vệ sinh cuối cùng, chờ khách đều rời thuyền, bọn họ cũng đều tan làm.
“Ai..nha..” có một người phục vụ lại gần, chớp mắt nhìn An Sênh, “Ngày hôm qua, nghe nói Thanh thiếu bị đánh lúc nửa đêm.

Sáng nhìn gương mặt của anh ta cũng thật đáng sợ, cô…không có chuyện gì chứ?”
An Sênh lắc lắc đầu, người phục vụ này lại thở dài, “Hắn ta có tiếng đánh người.

Ngày hôm qua, cô bị hắn ta lôi kéo bốc bài, tôi còn tưởng rằng hắn coi trọng cô, đổ mồ hôi dùm cô luôn đó.”
Lúc này, An Sênh mới nhìn kỹ người phục vụ một chút.

Phát hiện tối qua cô làm việc, hình như người này phục vụ bàn bên cạnh.
Chống lại ánh mắt của cô ấy, thấy người này đúng là có ý tốt, An Sênh cũng không keo kiệt cười một cái, lắc đầu nói, “Không có việc gì, tôi cũng sợ hắn nên đã trốn.”
“Vậy là tốt rồi, đợi lát nữa rời thuyền, cô đi như thế nào? Có thể đi chung xe thuê với tôi.” Người phục vụ này nói.
An Sênh cười nhẹ, nhẹ nhàng lắc đầu, “Không cần, bạn tôi sẽ tới đón.”
“Được rồi, tôi lại đi hỏi người khác một chút.”
An Sênh gật đầu, người này chạy đi hỏi người khác.
Cô định đi lên lầu trên của khách, đến chỗ Đồng Tứ lấy đồ của mình.
Có một bác gái dọn vệ sinh lại đây, đưa cho cô một cái túi xách nhỏ, An Sênh nhận lấy liền thấy đây là túi của cô.

Kiểm tra một chút, đồ đạc đều còn, có một tờ giấy bên trong.
----Nếu muốn thoát khỏi Phí Hiên, tuỳ thời đều có thể tìm tôi!
Cách tờ giấy, An Sênh có thể tưởng tượng được bộ dạng Đồng Tứ viết những dòng này, sẽ nhướn mày vén tóc, một bộ dáng thiếu đòn.
Nếu không phải tại anh, cô cũng không đến mức chọc phải Phí Hiên.

An Sênh vo tờ giấy, ném vào thùng rác, có chút nghiến răng nghiến lợi.
Chờ hành khách thu thập xuống thuyền đã sắp đến trưa, An Sênh không mang gì nhiều, chỉ có một cái túi xách nhỏ, cùng hai bác gái hậu trù mang theo hai túi đồ ăn dư lớn xuống thuyền.
Lúc xuống thuyền, ánh mắt cô nhìn xung quanh, nhìn đến chiếc xe màu đen dừng ven đường có chút quen mắt, An Sênh bất đắc dĩ bĩu môi, sao còn chưa đi…
Chờ người nhà bác gái đến đón, An Sênh đưa túi đồ ăn cho bác gái, bác gái còn tha thiết mời cô đi chung.
“Đến đến đến, chúng ta tiễn con, không phải con muốn sang bờ bên kia sao? Lúc này không dễ đón xe đâu.”
An Sênh cười lắc đầu cự tuyệt, “Không cần đâu ạ, bạn con sẽ tới đón…”
An Sênh quay đầu nhìn thoáng qua, Phí Hiên ngồi bên cửa sổ xe, khuỷu tay chống trên cửa kính, tuy rằng ánh mắt không có biểu cảm gì, nhưng ngón tay gõ lên cửa kính, im lặng thúc giục.
“Chắc anh ấy cũng gần đến rồi.” An Sênh cười cười với bác gái, bác gái còn muốn chia đồ ăn cho cô, An Sênh từ chối, cuối cùng miễn cưỡng lấy một túi nilon bánh ngọt.
Là bánh ngọt hỗn loạn, bơ với kem đều trộn một chỗ, nhìn cũng không khiến người có khẩu vị.
Chờ bác gái đi rồi, An Sênh mới xách gói to, chầm chậm đi về chiếc xe.
Cô vốn định ngồi ghế sau, nhưng đến bên cạnh xe, cửa xe kéo không ra.
“Ngồi phía trước.”
Phí Hiên quay đầu, tháo kính đen.

An Sênh đứng không nhúc nhích, nhìn anh một cái.

Hẳn là anh tắm vào buổi sáng, mái tóc tản ra, rũ trên trán, khoé miệng có chút tím xanh, trên tay quấn một lớp vải gạc, nhìn qua đã xử lý tốt.
An Sênh cũng không kiên trì, sắc mặt Phí Hiên có chút hồng.

Hôm nay mặt trời chói chang, ở trong xe đợi một buổi sáng, cho dù có điều hoà, hẳn là cũng không quá thoải mái.
Kéo cửa xe ở vị trí cạnh tài xế, An Sênh xách bịch nilon bước vào, cửa vừa đóng lại, Phí Hiên nhìn gói to trên tay cô nhíu nhíu mày.
Không riêng gì gói đồ to, nhìn quần áo An Sênh, anh cũng không dấu vết nhíu mày.
Lễ phục để trên thuyền, An Sênh cũng không thể mặc lễ phục về chợ thuỷ sản.

Hôm nay cô mặc bộ quần áo ngày hôm qua lên thuyền, quần bò màu xám, có hơi bẩn.
Cô làm công việc hậu trù gϊếŧ cá, làm việc mấy giờ, mùi cũng không quá tốt, lại thêm vừa rồi giúp bác gái xách đồ ăn, quần còn cọ vào túi đồ ăn, lấy đâu ra mùi thơm chứ.
Trang trí trong xe Phí Hiên cũng rất quy tắc, ngay cả sợi dây treo cũng có, không có mùi nước hoa thấp kém, mà là mùi giống trên người anh, không rõ ràng, nhưng lại nhẹ nhàng bay vào mũi người khác.
Dùng loại nước hoa cao cấp để xịt trên xe, đại gia Phí Hiên a.
Bắt gặp Phí Hiên nhìn cô bất động, An Sênh cũng không vì bộ dạng chật vật bây giờ của cô mà có một tia xấu hổ nào.
Cô bình tĩnh nhìn lại Phí Hiên, chân thành tha thiết nói, “Trên người tôi đều là mùi cá tanh với dầu mỡ, anh nếu chịu không nổi…” tôi xuống xe tự trở về cũng không thànhvấn đề.
“Tôi không có ý đó.” Phí Hiên dập tắt ý tưởng của An Sênh, chỉ vào túi to cô cầm, hỏi, “Cái kia là cía gì?”
An Sênh nhìn nhìn, không muốn đem định nghĩa bánh ngọt đặt cho túi đồ ăn này, bởi vì đã không nhìn ra được hình dáng.
“Xem như…bánh ngọt đi.” An Sênh nói, “Anh còn chưa lái xe, nếu ghét bỏ, tôi có thể thuê xe.”
“Tôi không có.” Phí Hiên khởi động xe, nhìn An Sênh một chút, nói lầm bầm, “Tôi nào có như vậy chứ.”
Nói là nói như vậy, vẫn im lặng mở cửa kính xe, gió nóng thổi vào.

An Sênh trong lòng thầm cười một tiếng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Đến chợ thuỷ sản, anh đưa tôi tới cổng là được.” An Sênh nói.
Phí Hiên “Ân” một tiếng, ánh mắt thường thường nhìn cô, đi một đoạn sau, An Sênh một lần cũng không quay lại, vẫn nhìn ngoài cửa sổ.
Phí Hiên một tay xoay tay lái, chọn một chỗ có bóng mát dừng lại, khuỷu tay chống trên cạnh cửa sổ, ngón tay sờ sờ môi, nhìn An Sênh.
Xe dừng lại, An Sênh nghi hoặc quay đầu.

Nói thật, cô cho rằng Phí Hiên muốn đi vệ sinh, bởi vì bên cạnh không xa là cây cối, không có người chú ý.
Nhưng Phí Hiên lại không động, chỉ nhẹ nhàng cắn khớp ngón tay của anh, nhìn cô.
An Sênh cũng nghi hoặc nhìn anh, “Làm cái gì?”
“Cái kia còn có thể ăn sao?” Phí Hiên chỉ vào gói to trên tay cô.
An Sênh không biết anh làm cái gì, có chút cảnh giác nhìn anh, “Không biết.”
“Bữa sáng tôi còn chưa ăn.” Phí Hiên nói, “Lấy cho tôi hai cái, huyết áp thấp, tôi choáng váng đầu.”
An Sênh có chút khiếp sợ, không nghĩ đến Phí Hiên từ sáng đến giờ vẫn chưa ăn gì, kinh ngạc hơn là Phí Hiên muốn ăn bánh ngọt hỗn tạp này.
“Anh ăn cái này?” An Sênh đem gói to nhấc lên, nhìn màu sắc rực rỡ bên ngoài, căn bản nhìn không ra hình dạng gì, ngay cả cô đều không muốn ăn, Phí Hiên cư nhiên muốn ăn…
Phí Hiên gật đầu, “Tôi bị tụt huyết áp.

Buổi sáng vẫn đợi em, sợ em thừa dịp tôi không chú ý, thuê xe bỏ trốn, nên không dám ăn cái gì.

Không nghĩ, tới gần trưa em mới ra ngoài.”
“Cho tôi ăn hai cái.” Phí Hiên nói xong đưa tay lại, An Sênh chần chờ đem gói to đưa sang, sau đó nhìn Phí Hiên đem tấm khăn trải trên đùi, rồi mới đem gói to đặt lên đùi.
Quả nhiên là ngại bẩn, nhưng ngại bẩn còn nhất định muốn ăn, đúng là bệnh thần kinh không thể dùng logic bình thường để lý giải a.
Phí Hiên đem gói to mở ra, nhìn bên trong, sau đó nhíu nhíu mày.
“Bằng không anh đợi thêm một chút.” An Sênh cắn cắn môi, “Bên cạnh chợ có bán bánh nướng nhân trứng cút..

cũng không còn xa.”

Nhưng Phí Hiên lại lắc lắc đầu, nhíu mày, vùi đầu cắn một đống gì đó, cắn đầy miệng bơ.
Lúc ngẩng đầu lên, không riêng gì trên cằm, ngay cả chân mày cũng dính bơ.
An Sênh:…
Phí Hiên nhíu mày nuốt, rút khăn tay, lau miệng sau đó tiếp tục vùi đầu ăn.
An Sênh nhìn lông mi cùng cằm anh dính bơ, giật giật môi, lộ ra ý cười, hỏi anh, “Hương vị thế nào?”
Phí Hiên quay đầu, nhìn biểu tình An Sênh, cũng cười lên, “Em nếm thử?”
An Sênh lắc đầu, Phí Hiên còn nói, “Kỳ thật cũng…cũng ngon.”
Nói xong lại cắn một ngụm lớn.
Dưới bóng cây, An Sênh nhìn Phí Hiên tiếp một ngụm, đem non nửa túi bánh ngọt đều ăn hết.

Trên mặt bao gồm cả tóc đều dính bơ, sau đó gói túi bánh lại, chuẩn bị lát nữa sẽ tìm thùng rác ném đi.
Lau tay, khởi động xe, ánh mắt An Sênh phúc tạp nhìn anh, cuối cùng chỉ vào tóc anh, “Nơi này còn dính bơ…”
“Hả?” Phí Hiên quay đầu, An Sênh lại chỉ vào cằm anh, còn có khoé mắt, “Nơi này cũng có.”
Phí Hiên lôi ra một tờ khăn giấy, không dựa theo lời An Sênh nói để lau, mà nhét khăn giấy vào tay An Sênh, bắt lấy cổ tay cô, đem mặt ghé qua.
“Em giúp tôi lau một chút, tôi không thấy được.”
“Nhìn vào cửa kính xe có thể thấy được.” An Sênh muốn thu tay, Phí Hiên giữ chặt không thả.
“Nơi này tốt vô cùng.” Phí Hiên nói chuyện không liên quan, “Có bóng râm, trong xe cũng có điều hoà, tôi đã ăn lót bụng, đợi tới buổi tối cũng không tệ.”
Đây là uy hiếp trắng trợn, nếu cô không làm theo lời anh cũng đừng nghĩ đến việc đi.
“Anh còn có thể có chút tiền đồ không Phí Hiên?” An Sênh bị anh vô sỉ đến khiếp sợ.
“Tôi nào có cái gì tiền đồ.” Phí Hiên đơn giản buông tay An Sênh, tựa lưng vào ghế ngồi, còn thuận tay tắt xe.
An Sênh không nói gì trong một lát, cầm lấy khăn giấy, qua loa lau mặt, tóc cùng cằm Phí Hiên một trận, sau đó ngồi trở lại chỗ, “Lái xe.”
Thế nhưng Phí Hiên vẫn không nhúc nhích, lấy điện thoại di động ra, đặt ở giữa hai người.
“Em còn chưa thêm Wechat của tôi, tôi cũng không biết số di động của em…”
An Sênh cảm thấy nếu cô ngây ngốc ở cùng Phí Hiên thời gian dài, cô nhất định sẽ già rất nhanh.
Cầm lấy điện thoại Phí Hiên, thêm Wechat, đợi đến khi di động của cô vang lên thông báo, lúc này mới ném di động cho Phí Hiên.
“Được chưa? Lái xe.”
Phí Hiên vừa lòng nở nụ cười, cúi đầu nhìn thoáng qua, mở Wechat, nhìn thoáng qua tên An Sênh trên Wechat, nhẹ giọng đọc một lần, “Sênh Sênh không thôi.”
Sau đó xe khởi động, chậm rãi đi về phía trước, An Sênh thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Chợ cách rất gần, bất quá Phí Hiên lái xe rất chậm, An Sênh nhìn thoáng qua, tốc độ chỉ có 20 đến 30 bước, thậm chí trên nửa đường còn có một người đi xe đạp vượt mặt hai người.
An Sênh biết anh muốn kéo dài thời gian, đường ngắn nhưng cuối cùng cũng sẽ đến nơi, cô lười quản anh, đem đầu chuyển ra ngoài cửa sổ.
Chiếc xe chậm rãi bò trên đường, bị một người bằng hữu thứ hai cưỡi xe đạp vượt mặt, An Sênh rốt cuộc không nhịn được nữa mở miệng.
“Tôi nếu nhớ không lầm, anh thường xuyên đua xe, chính là dùng tốc độ rùa bò này thắng sao?”
Phí Hiên là cố ý, nghe vậy liền cười một cái, ánh mắt sáng ngời nhìn An Sênh, “Hiện tại tôi không muốn đua xe, trận tai nạn xe kia để lại bóng ma…”
An Sênh không nói, Phí Hiên hắng giọng một cái lại mở miệng, “Tôi còn có chút đói, lát nữa chúng ta đi ăn cơm nhé?”
Vẻ mặt An Sênh “Tôi biết ngay anh sẽ như vậy.” nhìn Phí Hiên.
Cô nói như chém đinh chặt sắt, “Tôi cự tuyệt.

Hôm nay tôi đã trễ làm nửa ngày, buổi chiều còn phải đi làm, không có thời gian đi cùng anh.”
Phí Hiên kháng cự, “Nhưng là em đáp ứng tôi…”
“Tôi đáp ứng anh ba lần sẽ đi một lần, lúc này tôi cự tuyệt.” sau khi nói xong, An Sênh đơn giản tựa vào xe nhắm mắt lại, “Nếu anh còn đi với tốc độ này, tôi liền xuống đi bộ.”
Phí Hiên thức thời tăng tốc, An Sênh im lặng thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng cũng đến cổng chợ thuỷ sản, An Sênh bộ dạng chạy trốn bước xuống xe.
Phí Hiên cũng xuống xe, đậu xe ven đường, sau đó đuổi theo An Sênh.
“Anh đang làm cái gì vậy? Sao còn không quay về?” An Sênh quay đầu ngăn anh lại, “Đừng đi nữa, phía trước có nước, sẽ làm dơ giày của anh.”
Phí Hiên đứng nhìn An Sênh, bình phục hô hấp, nói “Tôi đưa em trở về, em hẳn nên mời tôi ăn chút gì đó.

Tôi nếu tụt huyết áp, lái xe trở về rất nguy hiểm.”
“Ven đường có bán, anh là người mù sao?” An Sênh vào phía sau Phí Hiên, “Nhìn thấy không? Bánh nướng nhân trứng cút, 10 đồng liền có thể ăn, anh tự đi mua đi.”
An Sênh nói xong xoay người đi, nhưng phía sau lập tức vang lên tiếng giày da dẫm trên mặt đất, vẫn là không xa không gần đi theo.
An Sênh mãnh liệt quay đầu, Phí Hiên chợt đứng vững, cầm chìa khoá xe trong tay, dưới ánh mắt của cô có chút luống cuống.
“Phí Hiên đến cùng anh muốn thế nào hả?”
“Tôi…” Phí Hiên mím môi, có hai người bán quán ven đường nhìn sang, thấp giọng nói với cô, “Em đừng tức giận, trong ví không có tiền lẻ…Em mua cho tôi một phần được không?”
An Sênh cảm thấy anh vô lý, tức giận nói, “Vừa rồi nửa túi bánh ngọt kia chó trong bụng anh ăn hết rồi sao?”
“Đều là bơ, tôi ăn hai khối vào bụng không có cảm giác gì.” Phí Hiên uỷ khuất nói.
An Sênh mặc dù biết anh mệt nhọc, nhưng anh dây dưa như vậy, còn tìm lý do “đang lúc”, cô cũng không có biện pháp không để ý tới.
Bởi vì cô tin rằng nếu cô không để ý, Phí Hiên tuyệt đối sẽ nhân cơ hội ở lại chỗ này ngốc đến trời tối cũng không rời đi.
An Sênh đơn giản xoay người, bước nhannh về phía cổng chợ, Phí Hiên lẽo đẽo theo sau.

Đến cổng, cô đi đến mấy quán nhỏ, hỏi Phí Hiên, “ Anh muốn ăn cái gì?”
Phí Hiên nghiêm túc nhìn từ đầu đến cuối, tựa hồ rất khó lựa chọn, đợi đến khi An Sênh không kiên nhẫn thúc giục, anh mới nhỏ giọng nói, “Tôi cũng chưa từng ăn, không biết cái nào ngon.”
“Sênh Sênh a, đây là ai nha?” chủ quán bán bánh nướng nhân trứng cùng An Sênh chào hỏi, cô cười cười, “A, đây là ….họ hàng của con.”
Phí Hiên nghe vậy liền nhíu mày, tại góc An Sênh không nhìn thấy, lắc lắc đầu với chủ quán.
Chủ quán sửng sốt một chút, sau đó vẻ mặt “Tôi hiểu tôi hiểu” nhìn về phía Phí Hiên cười.
“Chưa từng ăn thì ăn bánh này đi.” An Sênh nói, “Tam thúc cho anh ta một cái bánh, thêm 2 trứng gà.”
An Sênh nói rồi quay đầu hỏi Phí Hiên, “Ăn rau thơm không? Hành thái? Muốn khoai tây cắt sợi hay tàu hủ? Xúc xích nướng không?”
Phí Hiên nào có biết những thứ này, liền vội vàng lắc đầu, “Bình thường em hay ăn cái gì, tôi liền ăn như vậy là được.

Tôi không kén ăn.”
An Sênh gật gật đầu, từ trong túi nhỏ lấy tiền đưa cho chủ quán, “Vậy thì như cũ nha Tam thúc.”
“Được rồi, chờ ta một lát.”
Động tác chủ quán nhanh chóng, An Sênh cùng Phí Hiên đứng trước quán nhỏ.

An Sênh nhìn chằm chằm bánh, Phí Hiên nhìn chằm chằm An Sênh xem.
Điều này thật sự là một hình ảnh không thích hợp nhưng lại hài hoà, An Sênh ăn mặc hết sức phù hợp với hoàn cảnh nơi đây, nhưng Phí Hiên một thân quần áo cao cấp may riêng, giày da soi rõ bóng người, trên tay cầm chìa khoá xe, cổ tay mang đồng hồ quý giá.

“Mặc hàng” này có tiền, đặc biệt có tiền.
Anh giống như những người mẫu đi catwalk trên TV, không nên xuất hiện ở chợ nhỏ tràn ngập hoả khí như này.
Nhưng ánh mắt anh nhìn An Sênh, đem cô cùng phố xá nơi này dung nạp với nhau, sóng mắt lập loè, lượn lờ.
Động tác tay chủ quán thực sự rất điêu luyện, rất nhanh đã làm xong một cái bánh, dùng giấy gói lại, bỏ vào bịch nilon đưa cho An Sênh.
Còn hảo tâm nhắc nhở, “Cẩn thận kẻo nóng.”
An Sênh cầm gói to muốn đưa cho Phí Hiên, quay đầu lại không nhìn thấy bóng dáng anh đâu.

Tiếng động cơ xe vang lên, Phí Hiên hạ cửa cửa kính xe, ngoắc ngoắc cô.
An Sênh đành mang gói đồ ăn lại bên cạnh xe, đưa qua cửa sổ cho anh.
Mặt Phí Hiên đầy ý cười, An Sênh không nhìn anh, một câu cũng không nói, xoay người muốn đi, thình lình cánh tay cô bị anh bắt được.
“Anh còn muốn cái gì?” An Sênh thực sự là không nhịn được, hạ thấp giọng rống lên với Phí Hiên.
“Em đừng tức giận.” Phí Hiên chà xát mu bàn tay An Sênh, “Em mời tôi ăn điểm tâm, tôi cũng đưa em một thứ.”
Nói xong anh lấy ra một cái hộp, một tay giữ tay cô không cho đi, một tay mở chiếc hộp ra, từ bên trong lấy ra một cái vòng tay.
Sau đó không nói lời nào, đeo vào tay An Sênh.
“Không đáng giá bao nhiêu, mang theo chơi.

Tối nay tôi gọi điện cho em.”
Nói xong liền buông tay An Sênh, kéo cửa kính xe, ấn còi, cuối cùng thống khoái lái xe rời đi.
Ánh nắng chiếu vào cổ tay An Sênh, phía trên là một chuỗi ngọc thạch, chất ngọc thực trong suốt.

An Sênh không hiểu lắm mấy vật này, nhưng nhìn cái vòng này không có chút tạp chất, mỗi viên ngọc đều tròn trịa sáng bóng, xâu thành một chuỗi trên tay cô.
An Sênh giật giật cổ tay, dưới ánh nắng mặt trời, những hạt châu nhỏ loé lên, chói mắt giống như nụ cười Phí Hiên..