Mạt Thế Hamster Giàu Chảy Mỡ

Chương 19: Ngũ Nhất bị khống chế



Chương 19: Ngũ Nhất bị khống chế


Nghe lời cầu cứu của đứa bé, tiểu Ngũ Nhất hai mắt đỏ bừng nắm chặt tay nó, gật đầu. Đứa bé nhận được sự đáp ứng, liền an tâm mà ngất đi.


Tiểu Ngũ Nhất lau mắt một cái, lập tức mở ba lô dâu tây ở trước ngực, liên tục lấy ra các dụng cụ y tế đã gom được trong các hiệu thuốc trên đường đi. Một núi nhỏ dụng cụ y tế được lấy ra từ một cái ba lô nhỏ, mỗi loại thuốc đều lấy vài phần.


Các sinh viên khoa y lúc này cũng không ngạc nhiên, vội vàng từ trong đó lấy ra các loại cần dùng, bắt đầu cấp cứu cho bé trai.


Viên hiệu trưởng nhìn đứa bé chỉ xấp xỉ cháu trai mình, nước mắt tràn mi. Thực sự không dám nghĩ tới, tên súc sinh nào lại có thể ra tay với đứa nhỏ như vậy.


Tiểu Ngũ Nhất xả kho một lần xong liền đứng lên đi ngược về thôn. Mấy người Tạ Quân cũng vội vàng đuổi theo, nghĩ tới tên thủ phạm đang trốn trong làng, lập tức hận đến nghiến răng nghiến lợi.


Võ Văn Vũ cũng muốn đi theo, thế nhưng đứa bé lại không tiện di chuyển, chỉ có thể ở lại bảo vệ mọi người. Cuối cùng chỉ có Ngũ Nhất, hai người Tạ Quân Lưu Đại Sơn và đám đàn em đi, những người khác ở lại giúp chăm sóc đứa nhỏ.


Một lúc sau nhóm người Ngũ Nhất đã tìm đến trường tiểu học ở lưng chùng núi.


Mà ngay lúc bọn họ vừa quay lại, Na Na bị nhốt trong phòng đã cảm nhận được, bốn đứa nhỏ không kềm chế được mừng đến phát khóc.


Bọn nó biết được rốt cuộc mình đã được cứu.
...


Mạnh Quang Diệu không ngờ tới cái thôn rách nát trên núi này lại có người tìm tới, ban đầu còn muốn giả vờ làm một người sống sót bình thường, nhưng vừa chạm mặt, một cái rìu đã bổ xuống trước mặt.


Cũng may hắn phản ứng nhanh sử dụng dị năng mới miễn cưỡng chặn lại một rìu.


Trong chớp mắt, Mạnh Quang Diệu đã hiểu tất cả, trong lòng lập tức nguyền rủa mấy đứa nhóc trong phòng một trận.


Một cái vòng đen xuất hiện từ trong hư không, khóa chặt cái rìu của Lưu Đại Sơn. Hắn giơ tay muốn thu lại nhưng thử mấy lần vẫn không thành công, sắc mặt lập tức trầm xuống nhìn tên đàn ông đối điện.


Bề ngoài Mạnh Quang Diệu chỉ là một người hiền lành chất phát, rất dễ làm cho người khác tin tưởng, tuổi tác chỉ mới ngoài ba mươi, nhưng nụ cười như người bệnh thần kinh làm cho gương mặt trở nên dữ tợn.


"Vừa đến đã chào hỏi như thế là không tốt đâu, trong trường học không cho sử dụng bạo lực."


Mạnh Quang Diệu nhìn thẳng vào mắt nhóm người Tạ Quân, trên mặt không hề sợ hãi, không hề lộ ra một chút kinh hoảng và sợ hãi vì bị phát hiện hành vi phạm tội.


Tạ Quân hận đến nghiến răng, gần như liếc mắt một cái đã xác định hắn chính là tên biến thái kia, không nói hai lời đã dùng sức ném búa lớn ra ngoài. "Mẹ nó, đi chết đi thằng súc sinh!"


"Trong trường học cũng không cho nói tục!"


Mạnh Quang Diệu nhìn đây cũng là một dị năng giả, hơi nhíu mày, không nhanh không chậm giơ tay, lại một cái vòng màu đen khóa lại vũ khí của Tạ Quân. "Thật là náo nhiệt, vậy mà lại là hai dị năng giả!"


Tạ Quân không thu búa lại được, dị năng giống như bị giam cầm, không thể phóng xuất, liền chửi bậy một câu.


Mạnh Quang Diệu hứng thú quan sát hai món vũ khí, tựa hồ rất tò mò với các loại dị năng khác mình.


Mấy đứa đàn em sau lưng Tạ Quân sắc mặt nghiêm túc. "Lão đại, đây chắc là dị năng không gian biến dị, nắm giữ trói buộc."


Mạnh Quang Diệu ở đối diện nghe tên gọi mới mẻ này, ngẩng đầu lên nhìn qua bên này, cười như một tên biến thái. "Các người hình như còn hiểu biết rất nhiều."


Tiểu Ngũ Nhất bị đám Tạ Quân ngăn ở phía sau, nghe đối phương dong dài chỉ cảm thấy đáng ghét. Trực tiếp từ trong không gian thả ra một tảng đá lớn ném tới, Mạnh Quang Diệu như có cảm giác, vội vã thả hai món vũ khí của Tạ Quân và Lưu Đại Sơn ra dùng vòng đen đỡ tảng đá, sau đó nhanh chóng tránh đi, tảng đá chỉ có thể đập vào khoảng trống.


Tiểu Ngũ Nhất thấy thế, không khỏi quýnh lên, một tảng không đủ, vậy thì hai ba tảng. Từng tảng đá được trữ trong không gian liên tiếp được thả ra ném về phía Mạnh Quang Diệu, song đối phương lại dựa vào dị năng nhanh chóng bỏ chạy, khó bắt như một con rắn gian xảo.


Tạ Quân cùng Lưu Đại Sơn cầm lại vũ khí, cũng không ném loạn nữa, trực tiếp tự mình ra trận cùng nhau vây giết. Bọn tiểu đệ cũng dồn dập chạy theo, nỗ lực chặn lại bước chân Mạnh Quang Diệu.


Nhưng mà, bọn họ rời đi lại làm cho tiểu Ngũ Nhất lộ ra ngoài. Mạnh Quang Diệu nhìn khuôn mặt nhỏ đẹp tuyệt trần của cậu, hai mắt lập tức tràn ra ánh sánh thèm thuồng dơ bẩn.


Đá tảng không ngừng đập xuống bãi đất trống trước cửa trường học, phát ra từng tiếng nổ vang, nhưng Mạnh Quang Diệu ngoại trừ hơi chật vật chạy trốn, gần như không hề bị thương.


Hai phe giằng co, nhất thời ai cũng không làm gì được đối phương.


Bốn đứa nhỏ bị nhốt trong phòng bắt đầu liều mạng phá cửa tự cứu, trong lòng lo lắng muốn ra ngoài giúp đỡ. Nhưng lúc này, Mạnh Quang Diệu thừa được cơ hội vọt tới trước mặt Ngũ Nhất, một cái vòng đen nhanh không kịp tránh lập tức bao trùm lấy cậu.


Tiểu Ngũ Nhất muốn giãy dụa thoát ra, lại phát hiện cả người đều không thể động đậy, đồng thời đồ vật trong không gian cũng không thể thả ra được. Hoàn toàn bị trói chặt, chỉ có thể tức giận trừng Mạnh Quang Diệu.


"Ông là người xấu!"


Mạnh Quang Diệu đứng sau lưng Ngũ Nhất, nghe tiếng mắng không thấm thía gì của cậu liền cười nhạo một tiếng, sau đó móc ra con dao kề trên cổ cậu, hướng về phía nhóm Tạ Quân uy hiếp: "Chúng mày còn dám lại đây, tao sẽ lập tức giết nó!"


Tạ Quân và Lưu Đại Sơn âm thầm kêu không tốt, nhanh chóng thu hồi búa rìu vừa ném ra, nhìn thiếu niên bị khống chế không thể động đậy, nghiến răng nghiến lợi, phẫn nộ đến hai mắt bốc lửa.


Bên trong căn phòng nhỏ, Na Na nhìn tình cảnh này gấp đến độ ứa nước mắt.


"Anh ơi, làm sao bây giờ! Anh trai xinh đẹp cũng bị hắn bắt rồi!!!"


Ba đứa bé trai nghe, sắt mặt lập tức tái nhợt.


Thấy tất cả mọi người không dám vọng động, Mạnh Quang Diệu như nắm được lá bùa hộ mạng. Đứng phía sau Ngũ Nhất mà tỉ mỉ đánh giá khuôn mặt nhỏ tinh xảo, đôi mắt trong suốt làm cho hắn nổi lên dục vọng muốn nhúng chàm, quả thực so với chơi đùa mấy đứa con nít còn thỏa mãn hơn.


So với mấy đứa nhỏ nông thôn, trước mắt hắn đây vừa nhìn đã biết là cậu ấm được cưng chiều, hoàn mỹ sạch sẽ càng khiến cho hắn muốn phá hủy.


Mạnh Quang Diệu không nhịn được thèm thuồng liếm môi một cái, ngẩng đầu nhìn nhóm Tạ Quân đối diện, cười nham nhở. "Chúng mày đúng là tặng cho tao một món quà lớn, tao còn đang lo sắp hết đồ chơi đây!"


Đám người Tạ Quân nghe lời này, tức giận trừng hắn muốn rách cả mí mắt.


Nhưng không đợi bọn họ kịp phản ứng, một cái vòng đen thật lớn từ trên không hạ xuống, hoàn toàn trùm lấy bọn họ. Dị năng của Tạ Quân và Lưu Đại Sơn đều bị giam cầm, không thể điều khiển được hai thanh vũ khí.


Chiếc vòng màu đen không ngừng siết chặt, gần như muốn khảm vào da thịt bọn họ, tất cả mọi người không thể giãy giụa, càng giãy bị siết càng đau.


Nhưng ngay lúc này, Mạnh Quang Diệu giống như đột nhiên nhớ tới cái gì, lương tâm bộc phát mà nới lỏng vòng đen, vỗ nhẹ trán nói: "Xuýt chút nữa là quên tao còn thiếu người sai vặt, tố chất thân thể tốt như vậy, không để làm cu li mà giết hết thì quá lãng phí."


Nhóm người Tạ Quân nghe lời nhục nhã này, trong mắt như sắp phun lửa. Có thể rõ ràng tên Mạnh Quang Diệu này đã xem trường tiểu học thành vương quốc của mình, muốn làm gì thì làm. Không biết lúc trước hắn đã hành hạ đến chết biết bao nhiêu đứa học sinh, thậm chí cả các thanh niên trong thôn dưới chân núi.


Đắm chìm trong những ánh mắt phẫn nộ càng làm Mạnh Quang Diệu muốn cười, càng thêm hưởng thụ cảm giác nắm giữ mạng sống của người khác. Khoác tay, một sợi dây từ trong cái vòng đen mọc ra bị hắn nắm trong tay. Mạnh Quang Diệu như dắt một đám chiến lợi phẩm chờ làm thịt, đem Ngũ Nhất và đám Tạ Quân đi vào căn phòng nhỏ.


Đám Tạ Quân vừa bị đẩy mạnh tới, liền thấy bốn đứa nhỏ co rúm trong góc phòng, tụi nó nhìn thấy Mạnh Quang Diệu thì sợ đến khóc cũng không dám phát ra tiếng.


Nếu ánh mắt có thể giết người, đám Tạ Quân đã bầm thây Mạnh Quang Diệu thành ngàn mảnh.


Tiểu Ngũ Nhất nhìn bốn đứa nhỏ trong góc, ánh mắt dừng lại trên người hai anh em, đặc biệt chú ý đến bé gái.


Nho nhỏ, đáng yêu giống như hoa nhỏ trên đường vừa nãy.


Mạnh Quang Diệu nhìn bốn đứa nhỏ trong góc, vừa bắt được 'đồ chơi mới' nên hắn không thèm quý trọng nữa. Phẫn nộ vì bị tụi nó đùa bỡn tràn ngập trong đầu, vừa đi đến đã lôi Khang Khang có hiềm nghi lớn nhất ra.


"Chuyện tốt này là mà mày làm đúng không?" Mạnh Quang Diệu giáng một cái bạt tay xuống, trực tiếp đánh Khang Khang chảy máu miệng, một cái răng sữa dính máu bay ra ngoài.


Nhìn một màn hành hạ trước mặt, mắt mọi người đều đỏ như máu.


Tiểu Ngũ Nhất không kềm chế được mà giãy dụa, cơn tức giận trước nay chưa từng có tràn khắp lồng ngực, nhìn đứa bé đang chịu tội trong mắt đã đỏ bừng. Nhưng ngay lúc này, một giọng nói nho nhỏ đột nhiên truyền vào đầu cậu.


"Anh ơi đừng sợ! Chúng em sẽ cứu anh!"


Tiểu Ngũ Nhất ngẩng đầu, nhìn về phía đứa bé trai đang bị ngược đãi kia, từ trong mắt nó thấy được ánh lửa kiên cường vô cùng vô tận.


Dục vọng của tên biến thái kia giống như đã bị khơi dậy, một bạt tay còn chưa hả giận, lần nữa phát đông dị năng trói Khang Khang lên giữa không trung, dị năng hóa thành sợi dây thừng màu đen tàn nhẫn mà quất.


Trong mắt Khang Khang tràn đầy hận thù nhìn chằm chằm Mạnh Quang Diệu, không hề hé ra một tiếng kêu đau đớn nào. Ba đứa nhỏ ở góc tường lại sợ đến lệ rơi đầy mặt, đám người Tạ Quân cũng trừng sắp rách cả mí mắt, hàm răng nghiến chặt.


Ở giữa ánh mắt căm hận này, Mạnh Quang Diệu lại hưởng thụ được khoái cảm cực độ từ việc hành hạ người khác, khuôn mặt sung huyết đỏ bừng, cảm giác sảng khoái làm cả người hắn trở nên hưng phấn. Nhưng trong giây phút hắn thả lỏng, một nhát dao vô hình sắc bén đâm vào đầu hắn.


Mạnh Quang Diệu gào lên một tiếng đau đớn, che đầu quỳ một chân xuống đất.


Nhưng Mạnh Quang Diệu không giống như trong dự liệu mà hôn mê, Khang Khang sắc mặt tái nhợt, rốt cuộc hốt hoảng luống cuống.


"Sao lại thế..."


Mạnh Quang Diệu hòa hoãn lại, tàn nhẫn tát Khang Khang một bạt tay. "Mẹ mày, vậy mà là dị năng giả, nếu không phải ông đây dị năng mới lên cấp chỉ sợ đã bị mày lừa!"


"Hôm nay tao phải chơi chết mày!"


Khang Khang tuyệt vọng nhắm chặt mắt lại, Mạnh Quang Diệu lại đột nhiên nhớ ra cái gì đó, quay người lôi Na Na từ góc phòng ra, tiếng cười tà ác như ma quỷ, "Mày nhiều lần đòi thay em gái mày đi, nếu bảo vệ nó như vậy, tao sẽ giết nó trước mặt cho mày xem!"


"A a a không được! Anh ơi cứu em!"


Nhất thời, tiếng khóc tuyệt vọng vang vọng toàn bộ căn phòng.


"Súc sinh! !" Đám người Tạ Quân tức giận chửi ầm lên.


Mạnh Quang Diệu lại thoải mái không thôi, thấy Khang Khang đã không thể phát ra dị năng nữa, liền hoàn toàn thả lỏng cảnh giác, chuẩn bị xé quần áo Na Na.


Ngay lúc này Khang Khang lập tức nắm lấy cơ hội, dùng hết toàn bộ dị năng còn lại dồn vào một kích tấn công tinh thần cuối cùng, trước khi hôn mê còn nói một câu vào đầu Ngũ Nhất.


"Anh mau chạy đi!"


Tiểu Ngũ Nhất ở trong đầu nghe câu nói này, khóe mắt đỏ bừng sắp rơi nước mắt. Khang Khang vừa hôn mê Mạnh Quang Diệu cũng phun ra một ngụm máu, vòng đen trói buộc mọi người hơi thả lỏng.


Nhưng Mạnh Quang Diệu vẫn còn kiên cường chống cự, không biết lấy tinh hạch từ đâu nhanh chóng hấp thu khôi phục, vòng đen lại lần nữa siết chặt.


Kế hoạch của bốn đứa nhỏ hoàn toàn thất bại.


"A a a ma quỷ, tại sao ông không chết!!!"


Na Na nhìn anh trai đã hôn mê, lại nhìn mọi người vẫn chưa chạy trốn được, hoàn toàn tuyệt vọng khóc nấc lên, nhắm mắt lại muốn buông xui tất cả.


Mạnh Quang Diệu lau máu bên khóe miệng, khuôn mặt nở một nụ cười ác độc, lúc này gã không muốn đụng đến Na Na nữa, duỗi tay về phía Khang Khang đang hôn mê. Hết lần này đến lần khác khiêu khích quyền uy của hắn, lòng khoan dung của hắn đã đến giới hạn.


Vung tay lên, chiếc vòng đen tròng vào cổ Khang Khang, tuy đang hôn mê, mắt nhắm chặt nhưng khuôn mặt lập tức sung huyết, cơ thể không tự chủ được co giật.


Đám người Tạ Quân trơ mắt nhìn cảnh này, hàm răng nghiến chặt muốn chảy máu, nhưng tay chân bị trói chặt không thể động đậy, chỉ có thể giãy dụa vô ích, hận ý tràn ngập không thể phát tiết.


"Súc sinh! Cặn bã! Mày sẽ chết không được tử tế!"


"A a a anh! ! !"


Tiểu Ngũ Nhất lúc này cũng đang liều mạng giãy dụa, nhìn Khang Khang sắp chết, phẫn nộ trước nay chưa từng có tràn khắp cơ thể.


Ngay lúc này, một nguồn sức mạnh đột nhiên phá tan trói buộc, như có thứ gì vừa thức tỉnh từ trong huyết mạch.


Sau đó, trong tầm mắt khiếp sợ của mọi người, hai cánh tay Ngũ Nhất từ trong vòng đen thoát ra, nhẹ nhàng kéo một cái, vòng đen đã hoàn toàn bị tháo ra.


Ngay cả Ngũ Nhất cũng không biết chuyện gì xảy ra, ngạc nhiên một chút đã nhanh chóng lấy lại tinh thần. Không quản nhiều nhưu vậy, lập tức cầm vòng đen trong tay đi về phía Mạnh Quang Diệu.


Trong ánh mắt kinh hoàng của Mạnh Quang Diệu, trực tiếp tròng chiếc vòng lên người hắn.


Không thể thôi thúc dị năng khiến hắn hoảng loạn luống cuống, hắn cố gắn lấy lại quyền điều khiển lại khiến vòng đen trên người càng thêm siết chặt.


Mạnh Quang Diệu bắt đầu cảm thấy e ngại, mồ hôi lạnh chảy ròng, giống như một con chó chết bị chính dị năng của mình trói buộc.


_______
🥥 🦋