— QUẢNG CÁO —

Lịch Sử Tiến Hóa Của Thầy Bói

Chương 14: Phản kích 2



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Thạch Khải trực tiếp đi tới nhà mới. Khi dùng chìa khoá mở cửa nhà ra và ngồi co quắp trên ghế sô pha thì trong lòng cô dâng lên một luồng cảm giác không thật. Cô nhìn xung quanh, nhà được trang trí rất đẹp, đơn giản, sạch sẽ, đầy đủ nội thất. Một căn nhà khu trường học tuyệt vời như thế, sau này chính là của cô?

Thạch Khải vẫn cứ cảm thấy khó mà tin nổi, không khỏi thở dài nói: "Làm thầy bói quả nhiên tiền đồ vô lượng mà!"

Sau đó, cô về phòng mình thuê ở một đêm. Sáng hôm sau, cô trực tiếp trả phòng thuê, thu xếp đồ đạc một chút dọn đến nhà mới.

Mấy ngày tiếp theo, mỗi ngày Thạch Khải ngủ đến tự nhiên tỉnh, ở nhà xem phim bộ.

"Cuộc sống không cần phải đi làm chạy tiêu thụ thật hạnh phúc." Thạch Khải ước gì có thể lăn lộn ở trên giường mới, cả ngày đều ở trên giường.


Cô thật lòng thở dài: "Nhận một khách hàng lớn, nhà đã có. Nhận ba khách hàng như vậy, nửa đời sau không cần phải tiếp tục lo lắng!"

Ngay khi Thạch Khải thật vui vẻ ở nhà thì cô lần lượt nhận được những videp tiếp theo.

--- ---

Thông qua đặt camera theo dõi và máy nghe lén, Diệp Văn đã biết toàn bộ kế hoạch của con trai ngoan. Đó là gọi điện thoại cho bà, kêu bà ngoan ngoãn ở công ty chờ. Sau đó trực tiếp phóng hỏa đốt công ty.

Cùng lúc đó Diệp Văn biết được mẹ ruột của con trai ngoan cũng không biết cậu ta đang làm gì.

Vì vậy vào ngày xảy ra sự việc, khi con trai ngoan nói muốn đến công ty tìm bà, kêu bà ở trong công ty thì Diệp Văn mỉm cười đồng ý.

Sau khi cúp điện thoại, sắc mặt Diệp Văn lạnh đi. Bà quay sang nói cho người thứ ba biết công ty có việc gấp, cần người thứ ba ở lại tăng ca một tiếng. Nhân tiện, bà có việc cần phải đi ra ngoài một chuyến. Con trai bà sắp đến, kêu người thứ ba tiếp đón con trai chờ một lát.

Người thứ ba biết được con trai ruột sắp đến, lập tức đồng ý sẽ tăng ca.

Sau đó, Diệp Văn phủi mông rời đi với những người khác, trốn gần đó để xem biểu diễn với vệ sĩ đặc biệt thuê đến.

Sau khi tầng trệt công ty bốc khói, Diệp Văn trước tiên báo cảnh sát, tiếp theo dẫn theo vệ sĩ xông vào tòa nhà bắt người, đúng lúc bắt được người và vật gây án.

--- ---


Trong bệnh viện, người đàn ông trung niên vội vàng chạy tới, mặt ảm đạm quát Diệp Văn: "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Tại sao tôi nghe nói con trai bị bắt?"

Diệp Văn chế nhạo: "Xảy ra chuyện gì? Hỏi con trai cưng của ông đi. Tại sao sau khi hẹn gặp tôi ở công ty lại chạy đến công ty phóng hỏa? May là tôi có việc gấp rời đi. Trong công ty chỉ có một nhân viên, hậu quả không nghiêm trọng."

Sau khi nghe hậu quả không nghiêm trọng, người đàn ông trung niên thở phào nhẹ nhõm: "Hỏi nhân viên xem có sẵn sàng chấp nhận giải quyết riêng hay không, bồi thường một ít tiền cho người ta là được. Đúng rồi, người đó bị thương ở chỗ nào?"

Diệp Văn nhìn chồng mình, lòng như tro tàn: "Ông thật sự có nghe rõ lời tôi nói không? Người nó vốn dĩ muốn thiêu là tôi. Nếu như không phải tôi đúng lúc rời đi, thì hiện tại người nằm trong phòng bệnh là tôi!"

Người đàn ông trung niên không để bụng: "Nhưng bà không phải không bị thương sao? Làm gì so đo với đứa nhỏ vậy? Lát nữa hỏi rõ ràng rốt cuộc có hiểu lầm gì không, cố gắng dạy dỗ nó là được. "

Tim Diệp Văn dần dần nguội lạnh nói: "Có người ba như ông, sợ là dạy như thế nào đứa nhỏ cũng không học ngoan được."

Người đàn ông trung niên cau mày: "Lời này của bà là có ý gì?"

Diệp Văn nhếch khóe miệng: "Ông làm ba ngoại tình trong hôn nhân, phẩm hạnh hư hỏng. Đứa nhỏ dùng lửa đốt mẹ ruột, các người thực sự là người một nhà."

Không để ý tới vẻ ngạc nhiên của người đàn ông trung niên, Diệp Văn tiếp tục nói: "Mặt và cánh tay của người thứ ba đều bỏng. Ai có thể nghĩ đến con trai có khả năng như vậy? Vì đề phòng nó trực tiếp khóa cửa lại, ném mất chìa khoá. Lúc tôi dẫn người bắt nó cửa tông thế nào cũng không mở ra, chỉ có thể trơ mắt chờ cảnh sát đến xử lý hiện trường."

Tưởng tượng đến nếu không có Thạch Khải giúp đỡ, người bị nhốt ở bên trong sẽ là bà. Diệp Văn không khỏi nghĩ đến mà sợ hãi.


Lần cuối cùng, bà nhìn chồng mình thật sâu, cười đến rất giải hận: "Ngoại tình trong hôn nhân, ông chờ nhận thư thông báo ly hôn đi."

Pháp luật đã quy định rõ ràng trong vợ chồng có một bên sai thì không được chia hoặc chia ít tài sản chung.

--- ---

Diệp Văn dùng nhiều tiền mời luật sư giỏi nhất đưa đơn ly hôn cho bà, đưa ra chồng ngoại tình trong hôn nhân, bà yêu cầu được chia phần lớn tài sản.

Đặc biệt là công ty của chồng, hoàn toàn do bà bỏ vốn, chồng ra sức. Vốn dĩ nên chia một nửa. Bởi vì sai lầm ở chồng, bà nên có thêm bồi thường.

Về phần chứng cứ ngoại tình trong hôn nhân, con trai chính là bằng chứng! Một khi báo cáo DNA vừa lấy ra, nó đã chứng minh hai người là