Không Được Vãng Sinh

Chương 20



Mọi thứ vẫn đang hoạt động đâu vào đó. Tiểu Trần đã tỉnh dậy, nhưng sức lực của anh ta vẫn không được tốt. Kiểm tra xét nghiệm cộng với chuẩn đoán thì đây là bệnh chuyển biến từ mãn tính sang cấp tính, nếu không tìm thấy xương tủy phù hợp, tính mạng của Tiểu Trần sẽ gặp nguy hiểm. Công việc tìm xương tủy đều rơi lên đầu Lão Tô. Còn công việc chăm sóc Tiểu Trần do Chu Thiến và gia đình Tiểu Trần đảm nhận, vì Chu Thiến không có phàn nàn gì nên Hứa Bán Hạ cũng đặc biệt đến tặng cho cô ấy mặt dây chuyền kim cương vào ngày thứ ba. Giờ phút này, Tiểu Trần cần Chu Thiến nhất, Hứa Bán Hạ biết rất rõ điều này.

Hàng hóa của công ty Lão Tống vẫn chưa cập bến, cho nên Hứa Bán Hạ sớm đã tìm được ngôi nhà tiếp theo cho anh ta. Hàng vừa đến, Hứa Bán Hạ đã sắp xếp cho Đồng Kiêu Kỵ chạy xe đi bốn phương tám hướng. Với số tiền khi giao hàng, Lão Tống thậm chí còn không đổ một giọt mồ hôi nào, chi nhánh mà anh ta phụ trách cũng có một khởi đầu rất tốt, tiền hàng chưa đến mười ngày đều vào hết trong túi, rồi lập tức tính vào ngân hàng mở tín dụng tiền đặt cọc. Đợt thứ hai nhập khẩu phế liệu thép đã bắt đầu hoạt động rất tốt.

Hứa Bán Hạ đã kiếm được số tiền chênh lệch mức giá từ hai mươi đến tám mươi nhân dân tệ mỗi tấn từ việc giúp Lão Tống tiêu thụ hàng hóa, trong đó khoảng chênh lệch hai mươi nhân dân tệ đặc biệt dành cho gia đình Phùng Ngộ. Thế là, cuối cùng Hứa Bán Hạ cũng thoát khỏi tình trạng khó khăn, trong tay lại có tiền dự phòng sẵn. Không cần phải lo lắng về chi phí của Tiểu Trần nữa rồi, chiếc xe bị cầm có thểchuộc trở về trước tết nguyên đán, khoản tiền nợ Cao Dược Tiến có thể được trả hết. Mặc dù cô biết Cao Dược Tiến là loại người không vội đòi tiền nhất, nhưng hiện tại Cao Dược Tiến là người mà Hứa Bán Hạ cần nhất, không thể bỏ qua ông ta.

Với sự gia tăng nhanh chóng bề mặt Hứa cả của sắt thép, Hứa bán Hạ bắt đầu bán một lượng nhỏ thép đã bị lệch từ nhiều năm trước. Bây giờ "tiền mất tật mang" đã trở thành một cái biệt danh.

Việc xin xây dựng bến cảng rất khó khăn, Hứa Bán Hạ đã dùng vô số quan hệ, cuối cùng đành phải đường cong cứu nước, dự án bến cảng do nhà máy làm chủ đã được duyệt, lúc này mới có thể thông qua. Chẳng qua điều kiện là Hứa Bán Hạ phải xây dựng một nhà máy tương ứng trên địa điểm ban đầu. Hứa Bán Hạ được sự đồng ý, liền đắc ý trong lòng, cô đã xây cảng biển trong lúc hoa xuân đang nở rộ rồi, còn phải hổ trợ thêm cái gì nữa, nếu không xây dựng thì bọn họ sẽ đến phá bỏ cảng của cô sao?

Việc cấp đất không phải là quá khó, khó khăn ở đây là làm sao để kìm giá, làm sao để thương lượng mua một lần rồi trả góp. Chính vì lý do này, Hứa Bán Hạ đã mời vô số khách hàng, uống vô số loại rượu, các bài tập giảm cân và tập thể dục buổi sớm đều đã trở thành lịch sử. Các khoản này vẫn có thể được ghi vào sổ sách như một khoản chiết khấu trừ trước thuế đối với các chi phí xã hội. Trong khoảng thời gian này, chỉ có Hứa Bán Hạ là biết số lượng phong bì đỏ cần được đưa ra. Những thứ này, sổ sách không cần phải nhớ, trong lòng cần nhớ thì liền nhớ, không nhớ được thì lập tức quên đi, dù sao chỉ cần lấy lại là được.

Sau đó liền khảo sát rồi lập bản đồ, thảo luận về viện thiết kế. Hứa Bán Hạ không vội không vàng, cũng không hề thấp thỏm lo lắng, bởi vì tình hình kinh tế đang căng thẳng và khẩn trương. Nhưng cô lại vội vàng yêu cầu viện thiết kế nhanh chóng tranh thủ thời gian cao độ lấp đường. Cho đến khi cô nhìn thẳng vào chiếc xe ben mang theo âm thanh ồn ào ầm ĩ, chất đầy đá xuống biển, không khí bốc mùi khét lẹt, dầu động cơ càng ngày càng trở nên loảng hơn, cuối cùng được thay thế bằng hơi thở của biển, căn bệnh tim đã chìm trong nhiều ngày của Hứa Bán Hạ cũng biến mất.

Mọi người mỗi ngày đều phải loay hoay như chong chóng quay không ngừng, không ngờ mèo hoang Cao Tân Di lại thực sự trở thành trợ lý đắc lực nhất của cô. Ngoài việc giúp lái xe, cô còn độc lập học cách thu tiền, sắp xếp thông tin và gửi đến các cơ quan có quan hệ để được phê duyệt, thậm chí còn biết dựa theo điều kiện mà Hứa Bán Hạ đưa ra, cô ấy có thể tìm kiếm những tài năng cơ sở hạ tầng Internet phù hợp. Trong tâm trí Hứa Bán Hạ vẫn còn có rất nhiều kỹ sư cơ khí, nhưng thực sự không ai có tài năng quản lý cơ sở hạ tầng ngay tại chỗ công việc khó khăn nhất, Hứa Bán Hạ rất lo lắng cho những nhân viên được tuyển dụng không biết đường đi, cuối cùng cô phải nhờ người quen, tạm mượn bạn bè hai mảnh đất bất động sản của nhà phát triển. Trong mắt người khác, Cao Tân Di cuối cùng cũng hiểu ra việc ăn mặc phải tùy từng trường hợp, số lượng quần áo phức tạp trên người dần dần giảm đi, chẳng qua nếu cô ấy muốn mặc một bộ trang phục chuyên nghiệp thì vẫn không được. Thấy cô chạy qua chạy lại vất vả như vậy, Hứa Bán Hạ đã tặng cho cô ấy một chiếc Santana 2000 và mua một chiếc Buick Quân Uy mới màu trắng cho bản thân, cuối cùng cô cũng thực hiện được ước mơ lái chiếc xe hơi rộng rãi của Mỹ.

Trong lúc đó, hàng hóa thua lỗ chất đầy thành bão phải được bán với giá tốt nhất, nếu không phí chuyển nhượng đất đai, phí xây dựng nhà ga, phí thiết kế bản đồ và khảo sát, thậm chí là chi phí y tế của Tiểu Trần sẽ lấy từ đâu? Cảm ơn Chúa, giá thép đã tăng rất cao kể từ đầu mùa xuân. Làm sao để tiêu số tiền có hạn trên một lưỡi dao sắt như đi trên một sợi dây bị thắt chặt được, Hứa Bán Hạ dùng đầu óc của cô sưu nghĩ đến mức cực hạn. Để kéo dài thời gian trả tiền, cô đã viện lý do rằng máy tính ngân hàng đã bị nhiễm virus hai lần, từ lâu trong mắt của người khác kế toán đồng nghĩa với việc yếu kém. Mấy ngày nay lúc nào cô cũng trả tiền cho người bị bệnh, mà chính thời gian ngồi trên mặt đất của cô đã đi được tám mươi vạn dặm trong một ngày, tất nhiên là cô đang ở địa phương, cho nên cô chắc chắn tạm thời cô không thể trở về khi đã đi công tác xa ở bên ngoài. Tiền nhanh chóng chuyển vào tay Hứa Bán Hạ, không có khoảng tiền nào ở trong tài khoản ngân hàng vượt quá hai mươi tư giờ. Đương nhiên, tiền của người khác đã được hoàn trả và tiền của cha cô sẽ không được hoàn trả.

Do "Hàng thất lạc" trên bãi đã được dọn sạch, lô thép phế liệu thứ hai vận chuyển từ Nga đang chuẩn bị đến cảng. Không có Tiểu Trần ở đây, Hứa Bán Hạ không còn cách nào khác ngoài việc một mình chỉ huy đóng gói phế liệu mà Tiểu Trần đã thu mua, rồi chuyển vào nhà máy cùng với những phế liệu của Nga và Hồng Kông. Sân đã được dọn dẹp sạch sẽ, cũng được lấp đầy bằng bằng đất đá, cùng với những thành phần khác giúp sân được phẳng hơn. Kể từ hôm đó, Hứa Bán Hạ hoàn toàn chấm dứt hoạt động kinh doanh thu mua sắt thép phế liệu. Sau khi bãi chứa được lấp xong liền bị triệt tiêu trong biển đá, nhìn thoáng qua chỉ còn một mảnh bằng phẳng đất đá, phía cuối có một bến cảng đang thi công, một bức tường chắn sóng mới được xây dựng nhô cao. Nhưng những năm tháng rực rỡ trên sân ấy sẽ ở mãi trong trái tim cô với mảnh đất bẩn thỉu này.

Buổi sớm, Lão Tô không còn thấy Hứa Bán Hạ chạy bộ trên đường nữa, nhưng chỉ cần cô còn ở thành phố này, thì mỗi ngày cô sẽ dành chút thời gian để đến bệnh viện, đương nhiên cô sẽ không quên đến thăm Lão Tô, chẳng qua mỗi khi rời đi đều rất thất vọng. Lão Tô không muốn nhìn thấy cô thất vọng, nhưng phải làm thế nào đây? Không thể tìm được người nào hiến tặng xương tủy hoàn toàn phù hợp với kháng nguyên bạch cầu của Tiểu Trần, mà các tế bào bạch cầu của Tiểu Trần có khả năng kháng một thành phần của thuốc, hiệu quả trị bệnh của thuốc sẽ không lý tưởng. Hiện tại, Tiểu Trần hoàn toàn bị cách ly để tránh lây nhiễm trong quá trình điều trị. Người đến thăm chỉ có thể nhìn vào cửa sổ, nhưng cũng có thể sẽ không thấy Tiểu Trần, thời gian anh ta hôn mê còn nhiều hơn lúc tỉnh.

Ngày này, Hứa Bán Hạ trở về từ nhà máy thép để thảo luận về việc xâu chuỗi nguyên liệu, khi máy vừa hạ cánh, cô liền đi thẳng đến bệnh viện. Bên ngoài phòng vô trùng, cô trông thấy Chu Thiến đang ngồi ở bên ngoài cầm một cuốn tiểu thuyết với một khuôn mặt thờ ơ, để nếu Tiểu Trần đột nhiên tỉnh dậy, người đầu tiên anh ta có thể nhìn thấy là cô. Lúc này, Chu Thiến và Hứa Bán Hạ đã có một cuộc so tài, sau lời đe dọa của Đồng Kiêu Kỵ, Hứa Bán Hạ tiến đến bàn bạc với Chu Thiến, nhưng nếu nói là bàn bạc thì không bằng nói mệnh lệnh được truyền đạt đi, ba nghìn tệ một tháng, mỗi ngày ngồi bên ngoài phòng vô trùng mười hai tiếng, Tiểu Trần có thể dễ dàng nhìn thấy mọi người bất cứ lúc nào. Chu Thiến không có việc làm ổn định, không có nguồn thu nhập nào khác, hơn nữa chỉ ở bên ngoài trông coi, không cần tự tay chăm sóc và dọn dẹp phân, ngoài công việc nhàm chán này, có thể dễ dàng kiếm được tiền. Có tiền rồi, Chu Thiên có thể hô mưa gọi gió, mưa thì mặc kệ mưa, ngược lại người nhà của Tiêu Trần đang dần dần có biểu hiện mệt mỏi, bệnh tật kéo dài, thậm chí cha mẹ Tiểu Trần đã đánh bắt cá được ba ngày liền, phơi lưới được hai ngày. Tất cả mọi người đều không biết chuyện bên trong, còn có người cho rằng Chu Thiến đối với Tiểu Trần là tình thâm nghĩa nặng, cũng đối đãi với cô ấy rất lịch sự và coi trọng cô ấy.

Mọi người đều nói một tiếng, ngược lại không gặp trở ngại gì, Chu Thiến nhìn thấy Hứa Bán Hạ như nhìn thấy bạn cũ, gặp mặt nhau liền tỉnh táo hẳn đến trò chuyện, cứ như đem tình hình mấy ngày nay thông báo luôn một lần, hai người im lặng nhìn hơi thở yếu ớt của Tiểu Trần bên trong cửa sổ. Mới gần hai tháng trôi qua, chẳng qua trong lòng mọi người đã hoảng hốt quá lâu, cảm giác chết lặng dần dần bao trùm trong tâm trí họ. Sau mười phút im lặng, Hứa Bán Hạ đi đến gặp Lão Tô.

Lão Tô vừa nhìn thấy Hứa Bán Hạ, liền bỏ báo cáo trên tay xuống, anh ta đứng lên nhìn Hứa Bán Hạ, quan tâm nói: "Béo, cô lại gầy đi rồi."

Hứa Bán Hạ cười nói: "Tôi cũng đã chạy bộ và ăn uống điều độ rồi, nhưng cách này không có hiệu quả, ngược lại bây giờ tôi chỉ ăn uống mà không tập thể dục, tôi không thể béo lên thêm được nữa. Lão Tô, Tiểu Trần như thế nào rồi?"

Lão Tô trầm tư một chút, nói: "Theo đề nghị của cô, ba ngày nay tôi đã quảng cáo trên báo để thưởng cho những người hiến tặng xương tủy, nhưng nhóm máu của Tiểu Trần vốn rất hiếm, tìm được người phù hợp lại càng khó hơn. Đã khó lại càng thêm khó, trong tình hình này, cậu ấy chỉ có thể duy trì mạng sống. Béo béo, cô sẽ không vì kiếm tiền chữa bệnh cho Tiểu Trần mà bận rộn như vậy chứ? Là bạn tốt của cô, cô đã cố gắng hết sức rồi."

Lần này Hứa Bán Hạ thật sự đã bật cười lên rồi, nói: "Lão Tô, anh đừng có mà xem thường tôi, tiền thì tôi thừa sức chữa bệnh cho Tiểu Trần. Chẳng qua là gặp được cơ hội tốt, có thể xắn tay áo lên mà đánh, hay đó chính là cơ hội thăng cấp tuyệt vời." Bởi vì tiếng cười phát ra từ sâu bên trong cơ thể có chút ảnh hưởng đến cổ họng ngứa ngáy gần đây của cô, Hứa Bán Hạ không nhịn được, ho khan vài tiếng, "Lão Tô à thành thật mà nói, Tiểu Trần như thế mà lại điều trị bằng cách tiêm hóa chất, anh ta sống có cảm thấy đau khổ hay không? Có phải sớm muộn gì anh ta cũng phải ra đi không? Có cách nào giúp anh ta tỉnh táo trong một ngày để có thể nói chuyện với người thân và anh em chúng tôi được không?"

Lão Tô đưa tay ra, cầm lấy nhiệt kế, dùng bông đã tẩm cồn lau qua, rồi đưa cho Hứa Bán Hạ: "Để tôi kiểm tra cơ thể cô trước, rồi tôi sẽ nói cho cô biết chuyện của Tiểu Trần."

Hứa Bán Hạ cười một tiếng, cầm lấy nhiệt kế trong tay Lão Tô, bất quá chỉ nói một câu: "Lão Tô, anh cũng bắt đầu học được cách nói điều kiện với tôi rồi." Sau đó liền ngậm nhiệt kế vào miệng.

Lão Tô mỉm cười, nhìn tròng mắt trắng của Hứa Bán Hạ, sờ sờ vào bạch huyết, giúp cô đo huyết áp, sau đó nói: "Cô ho mấy ngày rồi?" Anh đưa tay lên cầm lấy ống nghe, Hứa Bán Hạ nhìn anh một lần, đột nhiên cảm thấy rất khó chịu, những vị bác sĩ khác thì không nói đi, lần này Lão Tô lại dùng ống nghe để nghe tới nghe lui động tỉnh tim phổi của cô, có vẻ không được thích hợp cho lắm, nhưng trong miệng đang ngậm nhiệt kế, cô đành phải đẩy tay Lão Tô ra, trong miệng không ngừng kêu "Um um" ý muốn phản kháng. Lão Tô ngẩn người ra một lúc, liền có phản ứng, Hứa Bán Hạ còn chưa đỏ mặt, anh ta đã đỏ hết cả cổ, giống như đã uống bia quá nhiều, tay cầm không biết phải làm thế nào. Hứa Bán Hạ ước chừng thời gian cũng gần giống nhau, lấy nhiệt kế ra xem, vừa đúng ba mươi bảy độ, liền đưa cho Lão Tô xem. Lão Tô hốt hoảng nhận lấy, khi có việc làm thì tự nhiên hơn một chút.

Lão Tô nhìn, rồi hỏi: "Ho có đờm không? Buổi sáng ho có nhiều hơn không? Có cảm thấy số không? Ban đêm ngủ có ngủ mồ hôi không?"

Hứa Bán Hạ cười nói: "Lão Tô, anh đừng lo lắng quá, không phải là bệnh lao phổi đâu, nếu không tin anh có thể đưa tôi đi chụp X-quang."

Lão Tô nghĩ đến đây, lo lắng nhìn Hứa Bán Hạ: "Cô đừng hung hăng, quay đầu lại, nghe lời tôi quay lại phía sau."

Hứa Bán Hạ mỉm cười, nghe lời quay người lại, vẫn cười trộm sau lưng Lão Tô, dù cô không nhìn cũng thừa biết Lão Tô lại đỏ mặt thêm lần nữa. Có thể nói, màu đỏ này còn chưa phai thì màu đỏ kia đã lên trở lại. Lão Tô thấy vậy liền yên tâm, trên đường đưa Hứa Bán hạ ra ngoài anh ta không ngừng dặn dò cô phải chăm sóc tốt cho thân thể của mình, Hứa Bán Hạ liên tục thưa thưa dạ dạ, rồi lại cười hì hì, ngoài ra không nói gì khác.

Đến cửa, Hứa Bán Hạ dừng lại, cười nói: "Lão Tô, anh còn chưa trả lời câu hỏi của tôi. Tiểu Trần đang điều trị bằng cách tiêm hóa chất, anh ta sống có đau khổ không? Có phải sớm muộn gì cậu ta phải ra đi không? Có cách nào giúp cậu ta tỉnh táo trong một ngày để có thể nói chuyện với người thân và anh em chúng tôi được không? Tôi đã đáp ứng điều kiện của anh rồi."

Lão Tô vội nói: "Bỏ qua một bên đi, Tiểu Trần hiện đang bị chảy máu nội tạng, cân nặng của anh ta đã giảm đi đáng kể, đến cả một cô y tá cũng dễ dàng xoay cơ thể anh ta lại. Khoang miệng cũng bị chảy máu, anh ta không thèm ăn gì sau khi trị liệu bằng hóa chất. Thành thật mà nói, nếu anh ta có thể lựa chọn, tôi đoán chắc anh ta sẽ nói, không bằng cứ để cho anh ta chết đi, kéo dài thêm một ngày, chịu đựng nỗi đau đơn thêm một ngày nữa. Tôi có thể giúp anh ta tỉnh táo, chẳng qua thời gian không thể kéo dài trong một ngày, nhưng điều này cũng có cái giá của nó."

Hứa Bán Hạ biết cái giá đó là gì, nếu đổi thành bản thân thì có thể nói là sẽ chết, nhưng Tiểu Trần là Tiểu Trần, nếu Tiểu Trần yêu đời, cảm thấy thà chết còn hơn sống thì sao? "Lão Tô, một tháng trước, tôi không thể chịu được khi có người hỏi Tiểu Trần còn sống được bao nhiêu ngày. Tôi cảm thấy một ngày hay một trăm ngày cũng không có gì khác biệt. Nhưng hôm nay, tôi muốn hỏi anh một câu này. Tôi thấy mình có lỗi một chút với Tiểu Trần."

Lão Tô nghĩ một chút, nói: "Béo, nếu không có tài chính hỗ trợ của cô, thì Tiểu Trần có lẽ đã.."

Hứa Bán Hạ phất tay ngăn lời phía sau của Lão Tô, ngắt lời nói: "Tôi biết, Lão Tô, cảm ơn anh rất nhiều. Tôi sẽ không khách sáo nữa, anh đi vào đi đừng để chậm trễ công việc." Nói xong cô liền vội vàng rời đi. Nghĩ đến đó, cô vẫy tay lần nữa, nhưng không quay đầu nhìn lại.

Lão Tô đứng tại cổng, nhìn Hứa Bán Hạ ngồi lên xe taxi rời đi, rồi mới quay về. Lúc anh bước nhanh hơn vào bước, cái đầu tròn của ống nghe vung lên mấy cái, đập vào ngực anh ta, khiến cho Lão Tô nhớ đến cảnh tượng vừa rồi, trên mặt lại đỏ bừng lên.

Hứa Bán Hạ lên xe rồi hẹn Triệu Lũy, sau đó dùng điện thoại liên lạc Đồng Kiêu Kỵ, hoàn cảnh phía sau quá ồn ào. "A Kỵ, xe ở đâu? Tôi về rồi."

Bởi vì xung quanh quá ồn ào, Đồng Kiêu Kỵ vô thức nói lớn: "Lão đại, tôi đang lái xe, có chuyện gì chị cứ nói."

Hứa Bán Hạ nói: "Tôi mới từ chỗ của Tiểu Trần trở về, tình hình hiện tại của anh ta.. không được lạc quan cho lắm, cho nên, buổi tối chú có rảnh không? Gọi mèo hoang đến, ba người chúng ta đã lâu không gặp nhau rồi, cùng nói chuyện và bàn bạc về tình hình của Tiểu Trần. Mà gần đây chú có đến thăm anh ta không?"

Đồng Kiêu Kỵ nói: "Nói nhảm, mỗi ngày tôi đều đến thăm anh ta, Lão Tô cứ thấy tôi liền phiền. Nhưng lại phải gọi mèo hoang đến sao?"

Hứa Bán Hạ nghe vậy, liền biết Đồng Kiêu Kỵ có dã tâm khác, cười nói: "Sau nhiều ngày như vậy, vợ chú là người như thế nào, chú còn không biết sao? Chúng ta bàn bạc chuyện gì cũng phải nghe ý kiến của mèo hoang một chút. Nhân tiện, Triệu Lũy có thêm chú vào công việc kinh doanh nào ở đó không?"

Đồng Kiêu Kỵ ấm ức nói: "Bây giờ hầu như Triệu tổng nhập hàng về đều giao cho tôi làm, nhưng không có cách nào để giao hàng đi. Trợ lý Tần Phương Bình phụ trách bán hàng, lúc nào cũng tìm lý do giao cho đội khác. Béo, khi nào cô cùng Triệu tổng gặp mặt nói chuyện một chút đi."

Hứa Bán Hạ suy nghĩ một chút, nói: "Sẽ không có khả năng Triệu tổng quản mấy chuyện nhỏ nhặt này đâu, nên chúng ta đừng hỏi anh ấy, lúc nào cậu hẹn Tần Phương Bình ra ngoài ăn cơm tối đi, rồi để tôi nói chuyện với anh ta một chút, đảm bảo sau này anh ta sẽ có ích. Chuyện gì cũng cần Triệu tổng ra mặt thì không được cho lắm. Bây giờ tôi sẽ đến gặp anh ta và sẽ nói chuyện này cho anh ta biết. Anh ta bảo rằng đừng nói chuyện này với anh ta, chúng ta không thể làm người khác khó xử được. Ngoài ra, A Kỵ à nếu trong tay chú có tiền, có thể tiếp tục cân nhắc việc mua xe đi, nếu không, sắp tới sẽ có nhiều việc cùng lúc như việc Lão Tống nhập rất nhiều nguyên liệu cần chở đi. Không phải lúc nào cũng mượn người khác được, vì lợi nhuận sẽ bị người khác chiếm mất."

Đồng Kiêu Kỵ do dự một chút, mới nói: "Chúng ta thông qua Triệu tổng, trực tiếp liên lạc với Tần Phương Bình, liệu anh ta có lo lắng không?"

Hứa Bán Hạ nói: "Nếu tôi không chào hỏi anh ấy, là do tôi không đúng. Hôm nay tôi sẽ chào hỏi. Hôm nay tôi sẽ đến chào hỏi anh ấy, sẽ không quấn lấy anh ấy và yêu cầu chú ý đến Tần Phương Bình, anh ta có thể sẽ không hiểu rõ lý do của chúng ta, nên đừng làm anh ấy khó xử. Triệu tổng không phải là sếp, có nhiều chỗ vẫn bị buộc chặt, quá thiên vị gia đình của chúng ta, anh ấy còn phải đề phòng những ai tung tin đồn thất thiệt rồi báo cáo lên ban giám đốc. Triệu tổng có thể giao toàn bộ công việc vận chuyển tất cả số hàng đã mua cho chú nên cứ yên tâm. Vì đầu năm anh ta đã hứa sẽ đầu tư thêm cho chú hai trăm vạn. Chúng ta kinh doanh trên thị trường cổ phần, chẳng qua đến giờ tôi vẫn chưa thấy anh ta mang tiền theo thôi, nếu không có năm mươi vạn của chúng ta thì chắc anh ấy đã tự mình lo việc đưa đón cho cậu rồi. Còn về phần công việc, tôi thật sự rất lo lắng, không biết anh ấy có đổi ý hay không, bây giờ thì tôi có thể yên tâm được rồi, nếu tôi không có một chút lo lắng nào đối với yêu cầu của Triệu tổng, tôi sẽ mất cảnh giác. Chúng ta vẫn đang trông cậy vào anh ta."

Để điện thoại xuống, nhà cô đã ở trước mặt. Hứa Bán Hạ bước xuống xe taxi, thay thành chiếc Quân Uy của mình, lái đến công ty của Triệu Lũy. Trong lòng nhất định không câu hỏi này ra: Tại sao Triệu Lũy lại đề nghị hợp tác với hai trăm vạn nhân dân tệ của Quách Khải Đông, cho đến bây giờ vẫn chưa nhận được câu trả lời? Thông thường, mặc dù Cừu Tất Chính bị cô và Phùng Ngộ thiết kế để hiểu rõ hơn những hành vi đào mỏ của Quách Khải Đông, nhưng cuối cùng Cừu Tất Chính vẫn không có bất kỳ hành động nào. Cho dù mâu thuẫn giữa hai người hại Quách Khải Đông phải ngồi xổm trong nhà máy thép mấy ngày, nhưng đến hôm nay, đáng lẽ hàng hóa của bọn họ đã lấy được rồi, tiền của Triệu Lũy cũng đã được cởi trói lại rồi, nhưng đã quá muộn. Việc không mang theo tiền có thể là do anh ta đã nghe thấy lời vu khống nào đó từ Quách Khải Đông, hoặc là số tiền đó đã bị Quách Khải Đông sử dụng, chuyện này cũng không phải là không thể, Quách Khải Động nhất quyết đem tài chính quay vòng làm rất khẩn trương, để tránh Cừu Tất Chính tùy tiện can thiệp vào, nếu là trước đây thì có hơi phiền toái.

Tuy nhiên, không phải trong tay cô vẫn còn năm mươi vạn của Triệu Lũy sao? Chỉ cần anh ta không đề nghị lấy lại năm mươi vạn nhân dân tệ là được. Tốt hơn hết hôm nay nên đưa khoảng lợi nhuận năm mươi vạn của anh ta vào công việc kinh doanh phế liệu nhập khẩu hạng nhất, chặn miệng anh ta lại. Cũng đừng tính lợi nhuận với anh ta, dù lợi nhuận cao bao nhiêu thì cũng không cao bằng lần này. Sẵn sàng bỏ ra một số tiền nhỏ để đổi lấy Triệu Lũy ăn hơn một nửa công việc bán vé số thứ hai của cô, vẫn là đáng giá. Có phải nói những chuyện này một cách công khai trong chín công ty của anh ấy có hơi bất tiện không?

Hứa Bán Hạ vừa lái xe, vừa suy nghĩ chuyện gì đang xảy ra, chẳng qua chiếc xe chạy không nhanh. Cô sắp đến công ty của Triệu Lũy, cô đang lái trên đường rất tốt, đột nhiên bị một chiếc xe đạp lao ra đâm thẳng vào, Hứa Bán Hạ thắng gấp một cái khiến ngực đụng vào tay lái, lúc ấy vẫn chưa cảm nhận được phải đau, cả người toát mồ hôi lạnh. Nhìn thấy chiếc xe đạp khó khăn lắm mới cọ xát được chiếc xe của cô mà ngã xuống đất, cậu trai đi xe đạp kia ngốc nghếch ngồi há hốc mồm trên mặt đất sững sờ. Hứa Bán Hạ lập tức xuống xe xem thử, cô liền giật mình, chỉ thấy một vết đen đáng kinh ngạc trên một chiếc xe màu trắng như tuyết. Cô không khỏi tức giận, lại thêm lồng ngực lúc này mới đau nhói, cô bước đến kéo cậu trai đó đứng dậy, hỏi: "Tôi có đụng phải cậu không?"

Cậu trai đó vội vàng vịn xe Hứa Bán Hạ đứng lên, thô lỗ nói: "Là cô đụng tôi, tôi muốn cô bồi thường tiền, bồi thường tiền thuốc trị thương, bồi thường tiền xe đạp cho tôi."

Hứa Bán Hạ liếc lên nhìn xuống thêm vài lần, người này căn bản không có dấu hiệu bị thương chút nào, cô khịt mũi hừ ra một tiếng, tay trái nắm lấy cổ áo cậu trai kia, tay phải liền nhanh chóng đấm cậu ta hai cái, còn thêm một cú đá vào chân cậu ta nữa, đánh đến nỗi cậu ta không tìm được chỗ để ổn định lại được, liền bị quăng xuống đất: "Bồi thường cái đầu cậu, tôi còn phải kêu cậu bồi thường nữa. Thằng nhóc nhà cậu đi ra đường dài không có mắt đúng không? Lúc rẽ cậu không nhìn trước nhìn sau sao? Chỗ bị cậu cạo trên xe của tôi là ba trăm nhân dân tệ đó, cậu đền nổi sao? Lại đây, để Lão Tử đánh cậu thêm mấy cái nữa, tôi không muốn cậu bồi thường."

Cậu trai kia vốn thấy chủ xe là một người phụ nữ, tưởng rằng gõ thanh tre, bị đấm hai cái, biết ngay mình không phải là đối thủ của cô ta, thấy Hứa Bán Hạ ăn nói thô tục, sớm đã bị dọa sợ, bò lên mấy bước liền nhảy dựng lên mà chạy. Hứa Bán Hạ chống nạnh nhìn cậu ta, lười đuổi theo, chờ cậu ta chạy xa xa rồi, cô mới lạnh lùng đảo mắt nhìn những người xung quanh một chút, rồi quay trở lại trong xe của mình. Chiếm lợi phẩm là gì, cô cũng muốn đánh với cậu ta để giải trừ phiền muộn tích tụ do bệnh gần đây của Tiểu Trần, nhưng không ngờ lại thản nhiên đến vậy.

— QUẢNG CÁO —