Dạy Hư Em Trai Mất Rồi Phải Làm Sao Đây?

Chương 51



Edit: Qiezi

Quy định ở cực tây đã được đặt ra mấy trăm năm, trong mấy trăm năm này cũng từng có người ý đồ bằng mặt mà không bằng lòng, đáng tiếc phàm là người làm ra loại chuyện này, đều bị cao thủ hai bên chính tà đánh chết. Chỉ có những người tài đạt đến trình độ nhất định mới hiểu được, chỉ khi quy định này tồn tại, mới có thể làm cho toàn thể tu sĩ nhân loại đoàn kết, chống lại yêu tu.

Hình ảnh xuất hiện khi Từ Tử Nham chạm đến tượng đá trong nháy mắt liền biết mất.

Một tia thần thức nghiêm nghị mang theo sát ý từ trong tượng đá bộc phát ra, Từ Tử Nham chỉ cảm thấy trong lòng phát lạnh, một loại cảm giác sợ hãi không giải thích được ở trong lòng anh xuất hiện, giống như là một giây sau anh sẽ bị tượng đá tấn công, hôi phi yên diệt.

Cỗ thần thức mang theo sát ý dạo một vòng trên người Từ Tử Nham liền biến mất.

Từ Tử Nham vỗ nhẹ lồng ngực mình, loại cảm giác ngột ngạt không tự kiểm soát được, anh hoảng sợ trợn trừng, thở hổn hà hổn hển. Loại cảm giác sắp tử vong này thật sự rất chân thực, thậm chí anh cảm giác nhìn thấy Phật tổ…

Cỗ thần thức xuất hiện đã nhanh, biến mất lại càng nhanh hơn, quả thực giống như là đi tản bộ, nhìn Từ Tử Nham rà quét một lần, sau đó liền biến mất.

Chờ một chút… Rà quét?

Khóe mắt Từ Tử Nham giật giật, kết hợp với hình ảnh tu sĩ mang rìu lớn giết yêu thú vừa thấy qua, anh hiểu được cỗ thần thức kia có tác dụng gì.

“Tĩnh tâm, ngưng thần.” Một âm thanh uy nghiêm chợt vang trên đỉnh đầu anh.

Từ Tử Nham lập tức ngồi xếp bằng, thu liễm toàn bộ tinh khí thần, chống cự lại áp lực nặng nề đang đè xuống người anh.

Thể lực và linh lực vừa rồi ở hai cửa kia đã hoàn toàn khô kiệt, hiện tại thứ duy nhất Từ Tử Nham có thể dùng, chỉ có thần thức của mình.

Chỉ là hiện tại anh còn chưa tới trúc cơ, không thể phóng thần thức ra ngoài, hết cách, anh chỉ có thể đem chiến trường đặt trong cơ thể mình.

Cỗ áp lực trầm trọng kéo dài, tính công kích không mạnh, nhưng cực kỳ khó có thể chống lại. Thần thức của Từ Tử Nham cơ hồ là liên tiếp thất bại, chỉ có thể miễn cưỡng ngăn cản tốc độ của nó, muốn đem đối phương đẩy lùi tuyệt đối không có khả năng.

Cỗ lực lượng kia khi tiến vào trong cơ thể của anh, liền bắt đầu phá hủy kinh mạch của anh, mà lúc phá hủy, sẽ có một loại lực lượng nhu hòa đi theo sát bên tiến hành chữa trị. Phá hủy và chữa trị thay nhau tiến hành, rất nhanh trong cơ thể Từ Tử Nham bị lực lượng kia rèn luyện qua, kinh mạch trở nên cực kỳ bền chắc.

Kinh mạch bền chắc có rất nhiều cái lợi căn bản không cần nhiều lời, phải biết rằng sau trúc cơ là ngưng mạch kỳ, chính là muốn rèn luyện kinh mạch để dung nạp nhiều linh lực hơn.

Chỉ là ——

Con mẹ nó thực sự đau quá a!!!

Thực sự là Từ Tử Nham đau đến chảy cả nước mắt.

Đừng nói đến cái gì mà nam nhi không thể đổ lệ, chính là bởi vì chưa chịu qua đau đớn bao giờ đi…

Bình thường có Từ Tử Dung bên cạnh, tốt xấu gì Từ Tử Nham cũng muốn giữ mặt mũi làm ca ca của mình, dù cho đau đến đâu cũng đều cắn răng chịu đựng. Nhưng bây giờ ở đây không có ai, cho dù anh đau đến lăn quay ra cũng không ai thấy.

“Đờ mờ! Sao đau kinh hồn vậy!” Từ Tử Nham mặt trướng đến đỏ bừng, hai mắt ướt át, khóe mắt còn đọng lại một chút chất lỏng. Hai tay anh cào xuống mặt đất, móng tay nứt toác.

Trong khi đau đến chết đi sống lại, Từ Tử Nham cũng không quên điều động thần thức đáng thương của mình tiếp tục nghênh chiến, tuy rằng không có tác dụng gì, nhưng nếu không phản kháng, mặc cho lực lượng này tự do lặp đi lặp lại trình tự xé rách rồi chữa trị, anh cảm thấy thực không cam lòng.

Môi cơ hồ bị cắn nát, hai mắt Từ Tử Nham một mảnh đỏ tươi, nếu không phải dựa vào ý nhiệm không muốn bị cỗ lực lượng này tùy ý đùa nghịch, nói không chừng anh đã sớm hôn mê.

Cỗ lực lượng kia đi một vòng trong cơ thể Từ Tử Nham, tương ứng, cũng một lần phá hủy kinh mạch toàn thân anh.

Từ Tử Nham lấy được chỗ tốt là rất lớn, nhưng lúc này anh đã bất tỉnh nhân sự, anh không biết, biểu hiện của mình đã khiến cho một vị tu sĩ nguyên anh chú ý, mà vị tu sĩ này, chính là người cư trú ở phía sau điện, khống chế toàn bộ trận pháp – La Vân đạo quân.

“Ha ha, thú vị.” Trong đại điện, một người trung niên cười khẽ…

***

Từ Tử Nham mở mắt ra liền thấy – trần nhà thủng một lỗ.

Từ lỗ thủng, ánh mặt trời xuyên qua chiếu lên mặt anh, lúc này mới làm anh giật mình tỉnh giấc.

Anh cố gắng muốn đưa cánh tay lên, lại hoảng sợ phát hiện cánh tay mình hầu như không có cảm giác gì, liền toát mồ hôi lạnh.

“Ca ca, huynh đã tỉnh?” Một tiếng kẽo kẹt, cửa mở ra, Từ Tử Dung bưng một chậu nước sạch đến, thấy Từ Tử Nham mở mắt ra, liền mừng rỡ kêu lên.

Từ Tử Nham cố gắng xoay đầu, nỗ lực nặn ra một nụ cười, nhưng thất bại.

Anh tiện thể nhìn quanh bốn phía, tức khắc cảm thấy trong lòng lạnh lẽo, bọn họ ở trong một căn nhà tranh nhỏ cực kỳ cũ nát, trong phòng chỉ có một cái giường gỗ, một bàn ghế gỗ, sau đó thì —— không có.

Chẳng lẽ bởi vì mình thất bại ở cửa cuối cùng trong kỳ khảo hạch, cho nên bị tống cổ đến chỗ này chăng?

Anh há miệng thở dốc, trong miệng vô cùng khô khan, may mắn anh có đệ đệ chăm sóc, thấy thế vội vàng bưng nước ấm đã được thổi nguội đến bên cạnh, cẩn thận giúp ca ca uống.

“Ca ca, huynh đừng lo lắng, chưởng môn nói, huynh có thành tích tốt nhất trong tất cả mọi người, hơn nữa huynh tiếp nhận truyền thừa đầy đủ nhất, cho nên thân thể có chút không chịu nổi, cần phải dùng thuốc tắm để phụ trợ, cho nên tạm thời tứ chi mất cảm giác, nhưng mấy ngày nữa thì tốt rồi.” Dường như phát hiện bất an của anh, Từ Tử Dung vội vàng giải thích.

Từ Tử Nham gật đầu, sau đó lại nhìn quanh bốn phía: “Như vậy thì…”

Biểu tình của Từ Tử Dung có chút biến đổi, dường như không quá vui vẻ: “Sau khi kết thúc khảo hạch, vốn chưởng môn muốn đích thân thu huynh làm đồ đệ, nhưng lại bị một tên tu sĩ điên điên khùng khùng ngăn cản.” Thời điểm nói đến vị tu sĩ kia, Từ Tử Dung nghiến răng nghiến lợi, tựa hồ hận không thể cắn hai cái lên người tu sĩ kia.

“Ừ, ngăn cản liền ngăn cản đi, dù sao ta cũng không muốn làm đồ đệ của chưởng môn.” Từ Tử Nham cũng không cảm thấy gì, ban đầu anh dự định bái một vị tu sĩ vô danh làm sư phụ, anh không biết tên vị tu sĩ kia, nhưng lại biết địa phương thường ngày người kia lười biếng chạy đến ngủ.

“Thế nhưng…” Từ Tử Dung có vẻ rất tức giận: “Nếu như hắn chỉ ngăn cản huynh trở thành đệ tử chưởng môn thì cũng không tính, nhưng hắn còn mặt dày kiên quyết nhận huynh làm đồ đệ. Thậm chí không đợi huynh tỉnh, đều đã làm xong tất cả các bước rồi. Hiện tại huynh đã là đệ tử của hắn.”

Từ Tử Nham trầm mặc một lúc, không thể hiểu được ở đâu lòi ra một tên sư phụ, cảm giác này —— hơi thần kỳ.

“Thực xin lỗi, ca ca, ta đánh không lại hắn, không có biện pháp ngăn cản hắn.” Từ Tử Dung buồn bực nói. Mất đi thực lực vốn có, hiện tại thực sự y quá nhỏ bé, thậm chí ngay cả một gã tu sĩ ngưng mạch kỳ đều đánh không lại.

Từ Tử Nham vốn đang phiền muộn, nghe được những lời này của Từ Tử Dung, nhất thời liền vui vẻ lại, anh dùng sức xoa xoa đầu Từ Tử Dung: “Đệ còn nhỏ mà, chờ tương lai đệ trưởng thành, ca ca đã có thể dựa vào đệ, bảo vệ cho ca.”

Từ Tử Dung gật đầu, trong ngực vẫn còn lưu tâm đến vị tu sĩ điên điên khùng khùng. Thái độ của chưởng môn đối với hắn ta thật sự rất kỳ quái, nhưng mà chỉ là một tu sĩ ngưng mạch nho nhỏ mà thôi, cũng dám đối nghịch với chưởng môn, dù cho vị Vô Trần đạo quân kia tính tình hòa ái, cũng không nên không có nguyên tắc như vậy.

Chẳng lẽ…

Từ Tử Dung thu lại khinh thường với vị tu sĩ kia, có thể làm cho chưởng môn đối xử thân thiết như thế, chắc cũng không phải là nhân vật tầm thường, chỉ là làm cho những người kia kiêng kị, đến tột cùng là bản thân hắn hay là người nào sau lưng hắn.

“A, cánh tay của ta có thể cử động rồi.” Từ Tử Nham ngạc nhiên hô.

Mới vừa rồi còn không chú ý, anh đưa tay sờ đỉnh đầu Từ Tử Dung thì mới phát hiện, tay của mình đã có thể cử động.

Tuy rằng cảm giác còn hơi cứng, nhưng đích thật là đang khôi phục.

Từ Tử Dung không khỏi lộ ra vẻ mặt tưoi cười, thuốc tắm của Lưu Quang tông quả nhiên hữu dụng.

Chỉ là nghĩ đến ngày đó, tu sĩ kia chính là dựa vào việc bọn họ không bái sư, hắn sẽ không cung cấp cách pha chế thuốc tắm, kiên quyết lừa gạt Từ Tử Nham đến tay, Từ Tử Dung thực sự không vui vẻ nổi.

Hoạt động hai tay một chút, Từ Tử Nham thử giật giật hai chân, đáng tiếc hai chân vẫn không có phản ứng gì, xem ra phải qua mấy ngày nữa mới được.

Từ Tử Dung xách một cái ghế đến bên giường, hai huynh đệ trao đổi một chút tin tức mấy ngày hôm nay.

Đương nhiên, làm một người hôn mê, Từ Tử Nham chỉ cần ngồi nghe là tốt rồi, Từ Tử Dung phụ trách trần thuật sự việc phát sinh ngày đó.

Nói đến cũng khéo, khảo hạch ngày đó có lẽ là tốt nhất trong mấy chục năm qua ở Lưu Quang tông.

Người tiếp nhận truyền thừa hoàn chỉnh có ba người, theo thứ tự là Vệ Kình, Hạ Hầu Liên và Từ Tử Nham.

Hồ Thiên Vũ biểu hiện cũng rất tốt, đáng tiếc ngay thời điểm sắp kết thúc rốt cuộc không kiên trì nổi mà ngất đi, chưa hoàn thành toàn bộ truyền thừa.

Trừ việc đó ra, còn có những đệ tử khác biểu hiện không tệ lắm, nhưng có thể kiên trì đến cuối cùng, lại không có ai.

Hai huynh đệ trò chuyện thật sự vui vẻ, thời gian cứ thấm thoát trôi qua, cho đến khi ——

Một tiếng vang loảng xoảng thật lớn, cửa nhà tranh bị một người mang giày vải thủng lỗ chỗ lộ cả ngón chân ra ngoài đá mở, cửa gỗ cọt kẹt hai tiếng, long ra rồi ngã ầm xuống đất.

“Ai nha, xin lỗi xin lỗi, lười đẩy cửa, không nghĩ tới đá hơi mạnh.” Một gã tu sĩ ăn mặt rách nát tả tơi, trong miệng nhai táo nhồm nhoàm đi đến, không có thành ý gì nói.

Từ Tử Nham giật mình nhìn người này ngông nghênh tiêu sái đi đến bên giường anh, bởi vì không có ghế dư ra, thẳng thắn chen lấn, ép Từ Tử Nham lùi vào trong giường, sau đó men theo mép giường ngồi xuống.

“Ăn không?” Cũng không biết hắn móc từ đâu ra trái cây đỏ au, thoáng cái đặt trước mặt Từ Tử Nham.

Từ Tử Nham nuốt một ngụm nước bọt, trong ngực tim đập bùm bùm. Thân phận của hắn, anh biết, chỉ là không nghĩ tới, đối phương làm sao lại hóa trang thành bộ dạng này xuất hiện ở đây.

Hắn không phải là đang trốn ở một góc nào đó ngủ hay sao? Làm sao lại ngông nghênh đi tới?

“Sư phụ.” Từ Tử Dung liếc mắt nhìn tên tu sĩ bẩn thỉu kia, không nhịn được nhíu mày.

“Chờ một chút? Tử Dung, đệ gọi ông ta là gì?” Từ Tử Nham trợn mắt há hốc mồm. Người này thu đồ đệ không phải là xem duyên phận hay sao, ban đầu anh còn dự định dùng thân phận đầu bảng khảo hạch để cầu xin người này thu làm đồ đệ, Từ Tử Dung làm thế nào trở thành đồ đệ của hắn vậy?

“Đương nhiên là sư phụ, còn có thể là cái gì? Còn có, tiểu tử ngươi thấy ta sao cũng không gọi?” Tu sĩ lôi thôi lếch thếch dùng chân đạp đạp Từ Tử Nham.

Từ Tử Nham thừ người ra, gọi gì?

“Còn có thể gọi gì? Gọi sư phụ, tiểu tử này chưa nói cho ngươi biết ngươi đã là đệ tử của ta sao?” Tu sĩ nhếch nhác cao giọng nói.