Cô Là Chuyên Gia Bắt Yêu

Chương 48: Chúc phúc





Edit: SCR0811


Lúc Ngụy Ký nhận lệnh đưa Mễ Uyển trở về, mắt vẫn nhìn chằm chằm thanh Huyền Thiết kiếm trong tay Mễ Uyển, dáng vẻ muốn nói lại thôi.


Mễ Uyển khó chịu nhíu mày, cô cảm thấy đứa hậu bối này của mình cái gì cũng tốt, chỉ riêng chuyện có việc không nói, cứ thích dùng ánh mắt nhìn chòng chọc đến khi người ta khó chịu phải tự hỏi trước là không tốt.


"Muốn gì thì nói đi."


"Kiếm này là ông nội tôi tặng cho cô sao?" Được phép hỏi, Ngụy Ký lập tức mở miệng.


"Đúng vậy" Đến giờ Mễ Uyển vẫn chưa hiểu sao ông Ngụy bỗng nhiên lại nhiệt tình đến vậy. Lúc đó hình như mình vẫn chưa nói sẽ chữa bệnh cho ông ta, giả thuyết muốn báo ân không được thành lập.


"Chị có biết thanh kiếm này là kiếm gì không?" Ngụy Ký lại hỏi.


"Huyền Thiết Kiếm."


"Vậy chị có biết thanh này là kiếm của chưởng môn Huyền Vụ Sơn không?" Ngụy Ký tiếp tục hỏi.


"Rốt cuộc cậu muốn nói gì? Nếu không nói rõ, coi chừng tôi đánh cậu đấy." Mễ Uyển bị hỏi từng câu nhỏ giọt, nóng máu.


Ngụy Ký không dám thừa nước đục thả câu nữa, vội giải thích: "Huyền Vụ Sơn của tụi em có quy định, ai giữ kiếm của chưởng môn thì người đó chính là chưởng môn."


"!!" Huyền Vụ Sơn có quy định này hả? Sao tôi không biết? Mễ Uyển ngơ ngác.


Huyền Vụ Sơn chưa từng có quy định này, cái gọi là pháp khí của chưởng môn, không phải là ai lên làm chưởng môn thì pháp khí của người đó sẽ thành pháp khí của chưởng môn sao? Sao lý lẽ bị bẻ ngược lại rồi?


"Cho nên..." Mễ Uyển giơ thanh Huyền Thiết kiếm trong tay lên: "Hiện giờ tôi là chưởng môn của các cậu?"


"Dạ" Ngụy Ký nghiêm túc gật đầu.


"Nói đùa gì thế, quy định này do ai đặt ra?" Mễ Uyển xù lông.


"Chưởng môn đời thứ bảy, chưởng môn Nhan Tụ." Ngụy Ký nói: "Lúc ngài ấy thoái vị đã nói từ nay về sau, bất luận là ai, chỉ cần có thể điều khiển được pháp khí này, người đó chính là chưởng môn của Huyền Vụ Sơn."


Nhan Tụ, tiểu sư đệ, đầu cậu bị nước vào rồi hay sao? Cách năm trăm năm còn hại sư tỷ tôi?


Năm trăm năm trước, thanh Huyền Thiết kiếm này vừa lúc là kiếm của chưởng môn đời thứ sáu, cho nên lúc ông Ngụy nói kiếm của chưởng môn Mễ Uyển cũng không nghĩ nhiều, bởi vì ấn tượng của cô về pháp khí của chưởng môn trùng hợp dừng lại ở thanh Huyền Thiết kiếm này, không ngờ sau năm trăm năm, tiểu sư đệ lại đào cho cô một cái hố to như thế.


"Chị Mễ, vậy từ nay về sau em sẽ gọi chị là chưởng môn sư tỷ?" Ngụy Ký nhỏ giọng hỏi.


"Câm miệng" Mễ Uyển đen mặt, tôi là cụ tổ: "Cậu về nói lại với ông Ngụy, tôi sẽ không làm chưởng môn đâu."


"Nhưng mà..."


"Không có nhưng mà gì hết." Mễ Uyển trừng mắt nhìn Ngụy Ký một cách hung tợn, Ngụy Ký không dám nói lời nào, yếu ớt "dạ" một tiếng.


"Cậu cũng cầm Huyền Thiết kiếm lại đi." Mễ Uyển nhét Huyền Thiết kiếm vào lòng Ngụy Ký. Nếu nhận thứ này, sau này sẽ phải ôm đồm rất nhiều chuyện, cô không thèm.


Sắc mặt Ngụy Ký tái nhợt, không dám nhận kiếm, sợ hãi lùi hẳn về sau: "Chị Mễ, em không lấy lại được, nếu em cầm, ông nội sẽ đánh chết em mất, muốn trả thì chị tự trả đi."


"..." Mễ Uyển thấy nét sợ hãi trên mặt cậu trai không phải giả, nghĩ cũng không nên khiến một đứa nhóc khó xử, đành cầm Huyền Thiết kiếm lại, nói: "Được rồi, chờ bữa nào có thời gian, tôi lại đưa cậu cầm về."


Ngụy Ký thở phào nhẹ nhõm, không dám nói lung tung nữa, thành thật đưa Mễ Uyển về nhà. Sau khi đưa người về, Ngụy Ký cấp tốc chạy về trang viên, vào phòng ngủ của ông nội.


Trong phòng ngủ, ông Ngụy đang bưng chén thuốc lên định uống. Ban nãy Mễ Uyển viết đơn thuốc xong, ông liền sai người mua về sắc, thấy cháu mình về, ông Ngụy hỏi ngay: "Đưa chưởng môn về rồi?"


"Ông nội" Ngụy Ký vội bước qua: "Hình như chị Mễ không biết chuyện mình phải làm chưởng môn."


"Sao lại gọi là chị Mễ, phải gọi là chưởng môn." Ông Ngụy trừng mắt với cháu mình.


"Hình như chưởng môn... chưởng môn không biết mình phải làm chưởng môn." Ngụy Ký ngoan ngoãn sửa lời, nhưng cứ thấy cách gọi này không được tự nhiên.


"Cháu đã nói với cô ấy ý nghĩa của thanh kiếm?" Vừa nãy lúc Mễ Uyển điều khiển Huyền Thiết kiếm, ông Ngụy cố ý không nói rõ ý nghĩa của việc điều khiển được kiếm của chưởng môn, sợ Mễ Uyển biết sẽ không chịu nhận Huyền Thiết kiếm. Nhưng, dù Mễ Uyển không nhận thì cô vẫn là người duy nhất điều khiển được thanh kiếm trong suốt năm trăm năm qua, vậy nên, có đồng ý hay không, chức chưởng môn này cũng là của cô.


"Dạ, nhưng hình như chưởng môn không muốn, chị ấy nói sẽ không làm chưởng môn của Huyền Vụ Sơn." Ngụy Ký lo lắng nói.


"Kệ đi" Ông Ngụy bình tĩnh nói: "Chỉ cần chúng ta nhận định cô ấy là chưởng môn là được."


"Hả?" Ngụy Ký khó hiểu, chuyện này cũng có thể đơn phương nhận định được sao?


"Kỳ thật, khuyết điểm của cô gái này là mềm lòng." Ông Ngụy nói: "Sau khi uống thuốc của chưởng môn, ông có thể sống thêm mười mấy năm, chuyện của Huyền Vụ Sơn ông có thể tiếp tục xử lý. Trong mười mấy năm này, chúng ta cứ cố gắng đối xử tốt với chưởng môn, chưởng môn cảm nhận được thành ý của Huyền Vụ Sơn, chắc chắn sẽ không bỏ mặc chúng ta."


Từ việc Mễ Uyển chịu chỉ dẫn Ngụy Huyên điều khiển pháp khí, ông Ngụy nhìn ra được vị chưởng môn mới của họ là một người mềm lòng.


"Vậy... vậy được không?" Ngụy Ký còn nửa câu không dám nói, chỉ dám oán thầm trong lòng: Nghe thì không sai, nhưng cảm giác cứ như đang dùng đạo đức trói buộc.


"Cứ vậy đi." Ông Ngụy gõ nhịp: "Cháu ra ngoài đi, ông phải vận công chữa thương. Ngày mai đi thành phố B, ông sẽ tìm Diêm Hạo Nghiễm tâm sự, kêu ông ta đừng gây phiền toái cho chưởng môn của chúng ta nữa. Chưởng môn chúng ta muốn mở phòng khám thì cứ để chưởng môn vui vẻ mở."


Diêm Hạo Nghiễm, tổng hội trưởng của Hiệp hội bắt yêu và cũng là vị bắt yêu cấp tám còn lại.


"Dạ" Ngụy Ký yên lặng lui ra, thầm thở dài: "Chị Mễ, xem như chị bị ông em bám chặt rồi."


Nghỉ đông không cần đến trường, cũng không cần tập luyện giảm cân, rốt cuộc Mễ Uyển cũng được sống đúng như tên gọi*, mỗi ngày chỉ cần cầm bát cơm.


Tên của Mễ Uyển: Mễ nghĩa là gạo, Uyển nghĩa là bát.


Sư phụ, kỳ vọng của người dành cho đồ nhi, rốt cuộc cũng được thực hiện. Mỗi sáng thức dậy trong niềm hạnh phúc, Mễ Uyển đều thầm nói với sư phụ, mong ước tốt đẹp của ông khi đặt cái tên này cho đồ đệ rốt cuộc cũng được thực hiện.


"Cô chủ, cô dậy chưa?" Cùng với tiếng gõ cửa, giọng của Diệp quản gia vang lên.


"Dậy rồi, tôi xuống ngay." Mễ Uyển lên tiếng, xuống giường rửa mặt chải đầu, thay một bộ đồ thoải mái, ra khỏi phòng, đi xuống phòng khách.


Phòng khách ở tầng trệt, Diệp quản gia đang chờ sẵn trên sô pha, tay cầm máy tính, bộ dạng có chuyện muốn nói.


Mễ Uyển thắc mắc, hình như gần đây đâu có chuyện gì, sao vẻ mặt của Diệp quản gia lại nghiêm túc như thế.


"Chú Diệp, sao thế?" Mễ Uyển tò mò hỏi.


"Cô chủ, tôi có chuyện muốn nói với cô." Diệp quản gia lộ vẻ sầu lo.


"Chú nói đi." Mễ Uyển thấy vẻ mặt của Diệp quản gia, cũng nghiêm túc theo.


"Nhà cũ của chúng ta, những người chăm sóc cô chủ bao gồm người giúp việc, bảo vệ, lái xe, đầu bếp, cộng thêm tôi, tổng cộng là tám người." Diệp quản gia nói.


"Tôi biết chứ, rồi sao?" Mễ Uyển sống lâu ở đây, đương nhiên biết rõ trong nhà cũ có tổng cộng bao nhiêu người. Đáng lẽ số người còn nhiều hơn, do lúc cô cai nghiện, Diệp quản gia sợ cô lén trốn ra ngoài nên đã tăng cường ba nhóm bảo vệ và một đội chữa bệnh, sau khi cô cai nghiên thành công, những người này mới được điều đi.


"Tiền lương của chúng tôi vốn do nhà chính bên kia trả, nhưng mà... tiền lương tháng này vẫn chưa được thanh toán." Khuôn mặt già nua của Diệp quản gia đỏ lên, ông làm việc ở Mễ gia lâu như thế, chưa từng chủ động đòi tiền lương. Nhưng dù ông có không cần thì bảo vệ và người giúp việc cũng cần tiền để về nhà ăn tết.


"Vì sao?" Mễ Uyển ngẩn ra.


"Cậu chủ nói, hiện giờ cô chủ đã mở phòng khám thám thú y, là người có sự nghiệp riêng. Tiền lương của tụi tôi, phải do... cô chủ trả." Diệp quản gia u oán nói. Buổi sáng lúc nhận được điện thoại của cậu chủ, ông đã sững cả người, sao cậu chủ cứ phải phân rõ giới hạn với cô chủ như thế?


Mễ Uyển trừng mắt, phản ứng đầu tiên là: Mễ Viêm muốn làm gì? Đầu tiên là cắt tiền tiêu vặt của mình, giờ đến tiền lương của người làm trong nhà cũng cắt? Nhưng sau đó cô lại cảm thấy anh ta nói đúng, những người này có trách nhiệm chăm sóc mình, mình trả tiền cho họ cũng là việc nên làm.


Nghĩ thế, Mễ Uyển nói thẳng: "Không sao, tiền lương cứ để tôi trả, tổng cộng bao nhiêu?"


Diệp quản gia đưa bảng kết toán lương trong máy tính cho Mễ Uyển xem. Tên của Diệp quản gia đứng đầu danh sách, cũng là người có tiền lương cao nhất, năm vạn, còn những người khác dao động trong khoảng năm nghìn đến một vạn.


"Sao không có tiền thưởng cuối năm?" Mễ Uyển "ồ" lên một tiếng, cô nhớ dịp cuối năm phải phát thêm tiền thưởng cho nhân viên.


"Tiền thưởng cuối năm sẽ do cậu chủ phát, cô chủ chỉ mới bắt đầu phát lương từ tháng này, thế nên tiền thưởng năm nay cô chủ không cần phải trả." Ý là tiền thưởng năm sau sẽ do cô chủ trả.


"À À" Mễ Uyển hiểu rõ, gật đầu, nhìn số tiền tổng cộng, nói: "Chú Diệp, lát nữa tôi chuyển tiền qua cho chú, chú giúp tôi phát lương cho mọi người."


"Được" Diệp quản gia gật đầu.


"... Tôi định từ tháng sau sẽ tăng cho mỗi người 10% lương. Còn nữa, tôi sẽ đưa cho chú một số tiền, chú mua mười cái di động đời mới nhất làm quà mừng năm mới cho mọi người." Mễ Uyển định mua quà năm mới luôn một lần.


"Hả??" Diệp quản gia cũng là người từng trải sự đời, ông biết Mễ gia có tiền, nhưng hiện giờ cô chủ đã bị cắt tiền tiêu vặt, việc kinh doanh của phòng khám lại không tốt, hào phòng như vậy liệu có ổn không?


Không đợi Diệp quản gia nói ra nghi hoặc của mình, Mễ Uyển đã chuyển cho ông ba mươi vạn, còn sảng khoái nói không đủ thì cứ nói với cô.


Diệp quản gia mơ mơ màng màng phát lương cho mọi người, lại mơ mơ màng màng tới trung tâm thương mại mua mười cái di động, lúc đang mơ mơ màng màng quay về thì nhận được điện thoại của cậu chủ.


"Cậu chủ" Giọng của Diệp quản gia đầy cung kính.


"Ừ, chuyện tiền lương đã nói với Mễ Uyển chưa?" Mễ Viêm nhẹ giọng hỏi.


"Nói rồi"


"Nó có phản ứng gì?"


Diệp quản gia nhìn mười cái di động trong tay, bình tĩnh trả lời: "Cô chủ tăng mỗi người 10% tiền lương, còn kêu tôi mua mười cái di động làm quà năm mới cho mọi người."


"..." Đầu kia điện thoại im lặng một lát, Mễ Viêm mới hỏi lại: "Cái phòng khám kia của nó không phải lúc nào cũng lỗ vốn sao? Chỉ có mấy trăm vạn nó có thể xài được bao lâu?"


"Cậu chủ..." Diệp quản gia chợt bừng tỉnh: "Có phải cậu định dùng tiền buộc cô chủ về nhà ở không?"


"..." Đầu kia điện thoại hoàn toàn im lặng.


Diệp quản gia đã nhìn ba anh em nhà này lớn lên, sao có thể không rõ, đành dở khóc dở cười: "Sao cậu không nói thẳng với cô chủ?"


"Sắp tới tết rồi, chẳng lẽ nó không biết đường về nhà sao?" Mễ Viêm nói xong, chắc do cảm thấy mất mặt nên vội cúp điện thoại.


Diệp quản gia cười ha hả: Cậu chủ vẫn sĩ diện y như trước, nhưng có khi những rắc rối nho nhỏ này sẽ là cách tốt để xúc tiến tình anh em.


Diệp quản gia quyết định không chọc thủng anh.


Trở về nhà, Diệp quản gia phát điện thoại vừa mua cho từng người, nhóm người làm vui như mở hội. Di động, di động đời mới nhất, món quà này có ý nghĩa hơn bánh mứt, khô thịt nhiều.


"Cảm ơn cô chủ."


Mễ Uyển nhận lời cảm ơn của mọi người, cảm thấy Phàn Thần không hổ là ông chủ công ty lớn, gợi ý quà mừng năm mới quá tuyệt.


Mười cái di động, sau khi tặng cho những người làm trong nhà thì còn dư hai cái. Ăn trưa xong, Mễ Uyển đem di động tới phòng khám, hào phóng tặng cho mỗi người một cái. Chim sẻ tinh vui sướng nhận lấy, không chần chừ lấy một giây, nhưng Hứa Trang nhìn điện thoại lại lưỡng lự không thôi.


"Bà chủ, việc làm ăn của phòng khám không tốt...sao lại tặng thưởng cuối năm." Hứa Trang thấy chột dạ khi nhận món quà này, mấy tháng nay, tiền thuốc anh lãng phí để chữa cho mấy con vật lang thang nhiều hơn nhiều so với số tiền phòng khám kiếm được. Mễ Uyển không đuổi việc anh là may phước lắm rồi, còn tặng di động mới cho anh? Di động này rất đắt, bạn gái anh la hét nửa tháng mà anh còn chưa nỡ mua.


"Việc làm ăn của phòng khám chúng ta rất tốt." Mễ Uyển nói.


"Đúng đó, rất tốt." Chim sẻ tinh phụ họa.


"???" Chúng ta có đang nói cùng phòng khám không vậy?


Do Diệp quản gia không nói, Mễ Viêm lại sĩ diện, thế nên Mễ Uyển vẫn ở nhà cũ thảnh thơi vui sướng, ngày nào cũng ngủ đến tự nhiên tỉnh lại, tỉnh rồi thì tới phòng khám kiếm tiền, vô cùng tự tại, không hề nhớ chuyện phải về nhà ăn tết. Mãi đến khi em trai họ Mễ gọi điện thoại cho cô.


"Mai chị về nhà một chuyến đi." Em trai họ Mễ nói.


"Chi vậy?" Mễ Uyển không rõ.


"Ngày mai ba mẹ về." Em trai họ Mễ trộm liếc anh mình một cái, nhỏ giọng nói.


"À, được, mai tôi sẽ qua đó ăn trưa." Ba mẹ trở về, hẳn nên chuẩn bị quà tặng, nghĩ nghĩ, Mễ Uyển cúp điện thoại, xuống lầu tìm Diệp quản gia.


Em trai họ Mễ buông điện thoại, báo với anh hai: "Chị ấy đã đồng ý sẽ trở về."


"Ừ, cùng ra sân bay đón người?" Mễ Viêm hỏi.


Em trai họ Mễ lắc đầu: "Chị ấy nói sẽ về ăn trưa."


"Rầm!" Mễ Viêm đập mạnh xấp tài liệu xuống bàn, dọa cho em trai họ Mễ giật nảy mình: "Nó nghĩ nó đang đi thăm người thân sao, giỏi, ngoan lắm."


Anh hai, lúc anh nói chuyện có thể đừng dù dọa người khác như thế không. Nếu muốn Mễ Uyển cùng tới sân bay đón ba mẹ thì anh cứ nói thẳng không phải được rồi sao. Em trai họ Mễ lặng lẽ trào phúng, ôm máy chơi game của mình phóng thẳng lên lầu.


Bên này, Mễ Uyển xuống lầu tìm Diệp quản gia, báo tin ngày mai ba mẹ Mễ sẽ về.


"Vậy ngày mai cô chủ sẽ quay về nhà chính?" Diệp quản gia vui vẻ hỏi.


"Đúng vậy, đúng vậy." Mễ Uyển nói: "Tôi định mua đồ gì đó làm quà tặng cho ba mẹ, ông biết họ thích cái gì không?"


Diệp quản gia đã làm việc ở Mễ gia vài chục năm, đương nhiên biết: "Tất nhiên rồi, ông chủ thích tranh chữ còn bà chủ thích hoa phong lan. Nhưng hai thứ này trong chốc lát không thể tìm được, cô chủ có thể tặng..."


"Tôi biết rồi, để tôi đi chuẩn bị." Có được đáp án, Mễ Uyển không đợi Diệp quản gia nói xong đã phất tay chạy ra ngoài. Mai qua đó ăn trưa, chuyện chuẩn bị quà phải làm thật gấp rút.


"Chuẩn bị... chuẩn bị thế nào?" Diệp quản gia nói thầm trong chốc lát, nhưng nghĩ kỹ lại liền yên lòng. Kỳ thật, chuẩn bị cái gì mà không được, chỉ cần là quà cô chủ tặng, đảm bảo ông bà chủ sẽ vui vẻ. Nguyện vọng lớn nhất của họ không phải là hy vọng được thấy cô chủ sau khi cai nghiện, có thể vui vẻ yêu đời hay sao.


Mễ Uyển nhờ tài xế Tiểu Trương chở cô tới nơi chuyên bán văn phòng tứ bảo, mua giấy Tuyên Thành, lại mượn mực và bút lông của chủ tiệm, múa bút viết liền bốn chữ theo kiểu thư pháp: Thân thể khỏe mạnh.


"Chữ đẹp" Chủ tiệm khen ngợi. Kỳ thật chữ của Mễ Uyển không quá đặc biệt, chẳng qua lối thư pháp thể hiện sự phóng khoáng, cách viết của Mễ Uyển trùng hợp thể hiện được điều đó. Hơn nữa tuy Mễ Uyển là một cô gái trẻ nhưng lại biết cách sử dụng bút

— QUẢNG CÁO —