Chuyện Xứ Lang Biang (Tập 1: Pho Tượng Của Baltalon)

Chương 15: Chương 11



Chương 11: Steng rác rưởi

Đứng đón Nguyên và Kăply trước cổng trường Đămri là ba đứa hồi sáng đưa tụi nó đi: Êmê, K’Tub và lấp ló sau gốc cây đằng xa là Suku.

Bây giờ thì Nguyên và Kăply đã biết tại sao thằng Suku cố tình tránh mặt tụi học trò trường Đămri.

Bỏ mặc Nguyên đi với Êmê và K’Tub phía sau, Kăply phóng lại chỗ thằng Suku nấp, miệng oang oang:

- Ê, Suku! Thằng Kan Tô tìm em kìa.

Suku thò đầu ra, trưng bộ mặt ngây thơ hết biết:

- Anh Kan Tô tìm em làm chi?

- Nhai xương em chứ chi. Em đưa cho ảnh thuốc gì mà mặt ảnh bây giờ ngó y chang mới trụng nước sôi vậy hả?

- Tại ảnh không biết cách xài chứ bộ... - Suku đỏ mặt chống chế. - Em xài hoài mà đâu có sao.

Kăply nhìn bộ mặt sáng trưng của Suku, không tin là thằng nhóc dám xài loại thuốc do chính tay nó pha chế.

- Mày đặt tên loại thuốc đó là thuốc lột da phải nói là hoàn toàn chính xác đó, Suku! - K’Tub đi tới gần, cười khì khì. - Anh Kan Tô chưa biến thành con chuột lột là may lắm rồi.

K’Tub lại hấp háy mắt:

- Còn mấy đứa xài bùa yêu của mày nữa. Chắc giờ này tụi nó đang uýnh nhau u đầu sứt trán.

Nghe nhắc đến bùa yêu, Kăply tự nhiên nghĩ tới nhỏ Mua. Không hiểu sao mới gặp lần đầu mà nó thấy mến con nhỏ này quá chừng. Con gái sún răng thường xấu hoắc nhưng Mua cười lại trông có duyên tệ. Đã vậy, suốt buổi học sáng nay, nhỏ ngồi bên không ngừng động viên, an ủi nó và Nguyên. Con nhỏ tốt ghê.

Tiếng Êmê vang lên cắt đứt những mơ mộng trong đầu Kăply:

- Hôm nay vô lớp anh K’Brăk và anh K’Brêt thấy thế nào? Gặp lại bạn bè, chắc vui lắm há?

K’Tub bĩu môi:

- Chị muốn nói chị Mua thì cứ nói thẳng là chị Mua, còn bày đặt vòng vo!

Trong khi Êmê trừng mắt nhìn thằng oắt thì Nguyên làu bàu:

- Bọn anh chẳng nhớ gì hết ráo. Bài vở quên sạch trơn.

K’Tub tò mò:

- Hồi sáng tụi anh học môn gì vậy?

- Môn Biến... - Kăply vọt miệng đáp thay bạn. Giọng nó đổi sang than vãn. - Anh đã biến con thằn lằn ra một cái thứ bá láp gì đó, thiệt xấu hổ chết được.

Nguyên nhìn K’Tub:

- Ủa, sao sáng nay em không đi học?

- Lớp em và lớp chị Êmê được nghỉ một tuần để ôn thi.

- Vậy lát nữa về nhà, em giúp bọn anh ôn lại nha.

- Em rất sẵn sàng, anh K’Brăk à! - K’Tub hăm hở, nhìn bộ mặt tươi hơn hớn của nó có thể thấy không có gì trên đời khiến nó sung sướng hơn là được giúp đỡ K’Brăk và K’Brêt. - Cái gì không biết, anh và anh K’Brêt cứ hỏi em.

- Đừng dóc, K’Tub! - Êmê cau mày nạt. - Lớp Sơ cấp 2 của em chỉ mới học các môn Thần chú phổ thông, Bói toán và Thảo mộc, làm gì đã học tới môn Biến.

- Ờ, ờ, em quên mất! - K’Tub gãi đầu và rụt cổ lại. - Khi nào mấy anh cần tìm hiểu công dụng của cây tầm ma, cây đuôi diều, cây bạc hà miêu hay cây cải hương, em sẽ chỉ cho. Còn về môn Biến, chắc mấy anh phải nhờ chị Êmê.

- Ngay cả chị cũng chưa học tới môn Biến... - Êmê thở ra. - Lớp Trung cấp 2 của chị chủ yếu là học Luyện bùa. Ngoài ra chỉ có thêm các môn Quái vật học, Các loại quỷ và Tiên tri nhập môn thôi.

- Khó quái gì môn Biến! - Suku thình lình lên tiếng. - Hai anh đừng lo, lát nữa em chỉ cho.

Giọng thằng Suku thật hách, cứ như thể nó đang khoác trên người chiếc áo chùng đỏ của thầy Hailixiro. Nó quên bẵng nó là đứa chưa được đi học ngày nào. Tụi bạn nó cũng quên bẵng. Chỉ nhớ nó là Suku biết tuốt, đã từng nuốt cả vạn cuốn sách vào bụng, và đứa nào cũng chắc mẩm trong vạn cuốn đó phải có ít nhất vài cuốn dạy môn Biến.

- Hay lắm, Suku!

Kăply reo lên, căn cứ vào sự mừng rỡ quá trớn của nó dám chắc nó đang nghĩ Suku là một vị giáo sư nào đó.

Đang ấm ức về thất bại ê ẩm hồi sáng, Kăply đi như chạy. Bây giờ nó mong mau về đến nhà khủng khiếp. Nó khua chân gấp gáp, không để ý gì hai bên đường, lạnh lùng lướt qua các quầy hàng và các cửa hiệu khiến tụi bạn nó đuổi theo mệt xỉu.

Thằng Suku co giò chạy một hồi, đứng lại thở dốc:

- Em muốn biến anh thành con rùa quá, anh K’Brêt à.

Bọn trẻ không vào thẳng cổng trước của lâu đài K’Rahlan, sợ đụng đầu pháp sư K’Tul hoặc bà Êmô, mà vòng ra sườn đồi phía sau.

Trong khi Êmê và K’Tub ngồi xệp xuống cỏ giương mắt theo dõi, Suku đứng chống tay vào hông một cách oai vệ. Nó nhìn Nguyên và Kăply, cất giọng sang sảng:

- Môn Biến có ba cấp độ: biến vật này thành vật khác, biến sinh vật này thành sinh vật khác, biến một đồ vật thành một sinh vật và ngược lại.

Suku mới nói sơ sơ, Nguyên và Kăply đã thấy phục lăn. Suku không đi học ngày nào mà giảng bài y chang thầy Hailixiro. Tụi nó nghệt mặt nhìn thằng nhóc, miệng há hốc như uống từng lời.

- Mặt khác, nghệ thuật biến còn có thể giúp thay đổi tính chất, hình dáng, kích thước, màu sắc và mùi vị của một vật, chẳng hạn biến lớn thành nhỏ, chất lỏng thành chất rắn, v.v...

Suku tiếp tục thao thao:

- Nghệ thuật biến nâng cao còn đem lại cho các siêu phù thủy khả năng tự biến hình. Riêng các Đại phù thủy thì miễn bàn. Họ có thể biến nắng thành mưa, biến đêm thành ngày dễ dàng như trở bàn tay, đưa nghệ thuật biến xích gần với phép luyện bùa, nhưng đáng nể là họ không cần đến đồ dùng pháp thuật...

- Suku ơi! - Kăply đột ngột rên lên. - Nhưng tụi anh đâu có cần học ba thứ cao cấp đó. Anh chỉ cần biến con thằn lằn thành con ếch là đủ rồi. Chuyện biến nắng thành mưa sao nghe mông lung xa vời quá hà.

- Không có gì là ghê gớm hết, anh K’Brêt à! - Đôi mắt Suku lóe lên, càng trông giống hai vì sao như tạc. - Năng lực pháp thuật đôi khi tùy thuộc vào ý chí. Ngay cả em, thỉnh thoảng em vẫn làm ra một vài trận mưa.

Lời khoe khoang của Suku không chỉ khiến Nguyên và Kăply giật mình. Êmê và K’Tub đang ngồi bệt dưới cỏ cũng bật đứng lên:

- Thiệt không vậy, Suku?

- Đồ nói khoác! Mày làm xem thử nào!

Suku đáp lại lời thách thức của K’Tub bằng cách chĩa tay lên không trung, miệng lào thào khe khẽ.

Suốt một lúc, tám con mắt của bọn trẻ hết nhìn Suku lại ngước nhìn lên trời rồi lại nhìn thằng oắt. Ngó lên ngó xuống cả buổi muốn gãy cổ mà chẳng thấy cái quái gì xảy ra, K’Tub đâm nghi:

- Mày định giỡn mặt tụi tao hả Suku?

Suku làm như không nghe thấy câu hỏi của K’Tub, môi vẫn mấp máy liên tục, mặt mày cực kỳ nghiêm trọng.

Kăply chăm chú nhìn Suku thêm một hồi rồi lại ngẩng mặt nhìn lên cao. Lần này nó nhác thấy một đám mây đen nho nhỏ đang hiện ra lơ lửng trên đầu.

- Ê! - Kăply thét lên đầy phấn khích. - Sắp mưa rồi kìa!

Êmê và K’Tub ngửa cổ ngước lên vừa lúc những hạt mưa đầu tiên rơi xuống. Mưa rơi rất nặng hạt, quất vào mặt bọn trẻ đau điếng, văng “bộp” xuống đất và bốc một thứ mùi thối khẳm.

Êmê bịt mũi ngó xuống, hét lên một tiếng khiếp đảm khi thấy một đống chuột chết nằm vương vãi dưới chân.



Trận mưa chuột chết tiếp tục rơi thêm một hồi trong khi K’Tub, Nguyên và Kăply, cả Suku nữa, liên tục nhảy tránh, còn Êmê thì đang gập người nôn ọe trên bãi cỏ.

Đến khi xác chuột cuối cùng rớt xuống đánh bộp, nảy lên và lăn lông lốc trên cỏ, mặt mày bọn trẻ đã xanh lè xanh lét.

- Hay thiệt tình là hay! - Thằng K’Tub lúc này đã đứng tuốt ngoài xa, hổn hển lên tiếng. - Mày vừa chiêu đãi tụi tao một bữa trưa thịnh soạn chưa từng thấy đó, Suku.

- Tao đâu có cố ý... - Suku nhăn nhó phân trần. - Mọi khi tao làm ba cái vụ này ngon lành lắm mà. Đâu có trục trặc dữ vậy.

Nó xoa xoa hai bàn tay:

- Hay để tao làm lại lần nữa há.

- Làm lại cái đầu mày! - K’Tub gầm gừ. - Bộ mày tưởng mọi người ở đây đều khoái mùi chuột chết hả?

Suku cố nằn nì:

- Tao cam đoan lần này không có một xác chuột nào...

- Nhưng xác cóc hay xác nhái cũng thúi hoắc vậy thôi... - K’Tub nhún vai, liếc sang chỗ Êmê. - Vô nhà thôi, chị Êmê ơi.

Bỏ mặc thằng Suku đứng trơ ra đó, bọn trẻ lâu đài K’Rahlan lục tục kéo nhau chuồn qua cổng sau, rón rén đặt chân lên thảm cỏ trong vườn.

Cũng tại trận mưa quái ác của Suku mà trưa hôm đó, cả bọn ăn uống chẳng thấy ngon lành gì, thức ăn tống vào miệng cứ dợm phun ra.

Bà Êmô ngồi cạnh pháp sư K’Tul ở đầu bàn, lướt mắt qua bọn trẻ, ngạc nhiên hỏi:

- Bữa nay sao tụi con có vẻ lơ là thế?

Bà nhíu mày nhìn con gái:

- Con ốm hả Êmê?

- Dạ không ạ.

Êmê đáp, và để mẹ khỏi hỏi tới hỏi lui, nó nín thở ột thìa xúp vào miệng, vội vã đến mức suýt sặc trở ra.

Pháp sư K’Tul ngước mặt lên khỏi đĩa xà lách:

- Bữa nay đi học thế nào hở K’Brăk?

Nguyên nuốt nước bọt:

- Tụi con quên hết bài học, cậu... ờ, bố à.

- Ta đã lường trước được chuyện đó... - Pháp sư K’Tul gật đầu, rồi ông nheo nheo mắt nhìn hai đứa trẻ. - Dù sao các con cũng đừng nôn nóng quá. Ta nghĩ Êmê và K’Tub sẽ giúp các con nhớ lại từ từ.

Đột nhiên ông đổi giọng cảm khái:

- Ở đời không có việc gì là dễ dàng các con à. Bất cứ việc gì cũng phải kiên nhẫn mới được.

Vừa nói ông K’Tul vừa liếc mắt sang bà Êmô. Bắt gặp cử chỉ đó, Nguyên chợt nhớ đến câu chuyện giữa hai người trong nhà kho và nó hiểu ngay cái câu vừa rồi thực ra ông cốt ý phân trần với bà Êmô chứ không phải nói tụi nó. Ông là người của giáo phái Madagui và hiện đang làm cho giáo chủ Ama Êban phát bực. Nguyên nhớ lại cái câu bà Êmô nói với ông K’Tul hôm qua: “Giáo chủ Ama Êban có vẻ đã hết kiên nhẫn với anh rồi đó”, tự nhiên thấy rờn rợn sống lưng. Cho đến bây giờ, nó vẫn chưa rõ cái nhiệm vụ bí mật mà ông K’Tul đang phải thực hiện tại lâu đài K’Rahlan là nhiệm vụ gì. Đối với nó, pháp sư K’Tul chẳng khác nào một dấu chấm hỏi to tướng và nó tự dặn lòng quyết phải tìm cách dò xét cho bằng được.

Nhưng mặt khác, Nguyên thấy chuyện này dù sao cũng chưa đến nỗi thúc bách lắm. Từ ngày đặt chân vào lâu đài K’Rahlan, thiệt tình là nó chưa thấy pháp sư K’Tul có hành động gì gây bất lợi cho tụi nó. Đối với Nguyên bây giờ, mối đe dọa của Baltalon mới thiệt là đáng quan tâm. Nó và Kăply nghe lời Êmê, lò dò đến trường Đămri mong học thêm vài câu thần chú để phòng thân nhưng tình cảnh sáng nay cho thấy cái hy vọng đó có nguy cơ đổ bể tan tành.

Êmê và K’Tub dường như cũng lo lắng không kém gì Nguyên. Ăn trưa xong, Nguyên và Kăply vừa leo lên giường ngả lưng có chút xíu, chưa kịp chợp mắt, Êmê và K’Tub đã ập vào phòng.

- Anh K’Brăk, anh K’Brêt! - K’Tub ngoác miệng bô bô. - Hai anh bắt đầu ôn bài được chưa?

Kăply ngóc cổ lên khỏi gối:

- Ôn bài á?

- Ờ... - K’Tub hớn hở. - Em và chị Êmê sẽ giúp hai anh.

Câu nói của K’Tub làm Kăply bỗng nhớ đến Mua. Hồi sáng trước khi ra về Mua cũng nói một câu tương tự. Rằng nó sẵn sàng giúp đỡ nếu Nguyên và Kăply cần đến. Dĩ nhiên Kăply không chờ đợi một điều gì tốt đẹp hơn thế nhưng sau khi suy đi tính lại nó đành gạt bỏ cái vận may đó sang một bên. Nó không chắc nó có sẽ làm trò cười cho Mua với những câu thần chú bập bõm của mình hay không.

Kăply bước xuống khỏi giường, ngước nhìn K’Tub:

- Ôn ngay bây giờ á?

- Ngay bây giờ... - K’Tub gật đầu. - Lát nữa em và chị Êmê bận học bài thi rồi.

- Ôn môn Biến á?

K’Tub nhăn mũi:

- Anh thừa biết là em dốt đặc về môn Biến mà. Hôm nay anh và anh K’Brêt bắt đầu từ môn Thần chú cơ bản của lớp Sơ cấp 1.

Nguyên lúc này cũng đã đứng dưới đất. Nó đưa mắt nhìn Êmê nhưng sực nhớ những cử chỉ thân mật của nhỏ bạn, bèn ngập ngừng quay sang K’Tub:

- Chắc là ôn lại câu thần chú Bay lên hở K’Tub?

- Đúng rồi, anh K’Brăk! - Êmê vui vẻ lên tiếng đáp và bước tới cầm tay Nguyên kéo lại chỗ bàn học khiến Nguyên không còn cách nào khác là đau khổ đi theo.

Không để ý đến vẻ gượng gạo của Nguyên, Êmê chỉ tay vào cuốn Hiệu ứng Lang Biang trên bàn:

- Anh dùng thần chú Bay lên để cầm lấy cuốn sách này thử coi.

Nguyên duỗi thẳng tay ra trước mặt, mắt trừng trừng nhìn cuốn sách trên bàn, cố bắt đầu óc tập trung cao độ.

Nguyên thì thầm “Bay lên!” và như có một cơn lốc thổi ngang qua, cuốn Hiệu ứng Lang Biang lập tức bốc mình lên khỏi lơ lửng trong không trung, mỗi lúc một cao dần và Nguyên không khó khăn gì để tóm lấy nó.

- Hay lắm, anh K’Brăk! - Êmê reo lên sung sướng như thể chính nó vừa lập được kỳ công. - Tiến bộ hơn hôm trước nhiều lắm.

Ở bên cạnh, K’Tub dộng bàn thình thịch bằng cả hai nắm đấm, giọng phấn khởi:

- Thật không ngờ! Anh làm còn giỏi hơn cả em nữa đó, anh K’Brăk.

Kăply không rõ thằng K’Tub láu cá này nói thực hay cố ý động viên Nguyên, nhưng rõ ràng lời tán dương đó khơi dậy trong lòng nó một niềm tin mãnh liệt.

Đến lượt mình, Kăply thực hiện câu thần chú Bay lên một cách vô cùng cao hứng và cũng như Nguyên trước đó, nó đã tóm bắt cuốn sách dễ dàng đến mức một lần nữa K’Tub lại dộng sém sập bàn nếu Êmê không kịp thời cản lại.

Thừa thắng xông lên, suốt một tiếng đồng hồ tiếp theo, Êmê và K’Tub đã thay nhau hướng dẫn Nguyên và Kăply thực hiện hàng mớ những câu thần chú sơ đẳng mà bất cứ một đứa trẻ Lang Biang nào đến tuổi ôm cặp đến trường đều phải biết: Nhảy nhót, Bất di bất dịch, Giơ tay lên, Té xuống, Lộn mèo...

Hai đứa trẻ ở lâu đài K’Rahlan hướng dẫn tích cực đến nỗi khi Nguyên và Kăply hoàn thành xong các bài tập thực hành thì tụi nó đã nằm bẹp trên sàn nhà như thể vừa lãnh đủ cả đống lời nguyền Té xuống.

Trình độ pháp thuật của Nguyên và Kăply tăng tiến từng ngày, y chang trong một giấc mơ đẹp. Suốt một tuần lễ liền, cứ ăn trưa xong là Êmê và K’Tub lôi Nguyên và Kăply ra giữa phòng ôn lại bài cũ và học các bài mới.

Nhằm giúp Nguyên và Kăply đối phó với Baltalon, Êmê thẳng tay gạt bỏ các môn Số học, Lịch sử Lang Biang và Bói toán sang một bên. Nó và K’Tub chỉ tập trung hướng dẫn Nguyên và Kăply hai môn thiết thực nhất là Niệm chú và Luyện bùa.

Bây giờ, sau mỗi buổi chiều, với sự ủng hộ kinh phí của “đại phù thủy” Suku, tụi nó hăm hở dẫn Nguyên và Kăply đi rảo dọc đại lộ Brabun, tấp vào các cửa hiệu tạp hóa nhan nhản hai bên đường để lùng mua các túi lông cừu, những chiếc đinh ma thuật đã được phù phép và những hòn đá để đem về rang hằng buổi trong chiếc vạc cũ moi được trong nhà kho.

- Sao không dùng chiếc vạc của em hở Êmê?

Kăply nhìn đôi má đỏ lơ đỏ lưỡng của Êmê đang phản chiếu ngọn lửa dưới đáy vạc, thắc mắc. Nó biết Êmê có một chiếc vạc dành học môn Luyện bùa trong chương tình Trung cấp 2.

- Không được, anh K’Brêt à... - Êmê ngước lên, đưa tay chậm mồ hôi đang ứa ra trên trán. - Thầy Đi Pri không cho phép học trò dùng chiếc vạc vào bất cứ việc gì ngoài việc thực hiện những yêu cầu trong chương trình ở lớp.



- Ối giời ơi! - Kăply kêu lên. - Thầy em chỉ nói thế thôi. Làm sao mà ổng biết được lúc về nhà bọn học trò đã dùng chiếc vạc vào những việc gì.

- Không qua mắt được thầy Đi Pri đâu... - Êmê lúc lắc mớ tóc vàng. - Thầy chỉ cần niệm chú Tái diễn từ từ là những gì chiếc vạc đã làm lần lượt hiện ra hết trọi.

Nguyên ngó chằm chằm hòn đá trong vạc, nhíu mày hỏi:

- Chẳng lẽ hòn đá này có thể chống chọi lại Baltalon sao Êmê?

- Hòn đá này chỉ có công dụng chữa bệnh và trị thương thôi, anh K’Brăk à... - Êmê nhìn Nguyên bằng ánh mắt âu yếm cháy bỏng đến mức Nguyên phải quay mặt đi chỗ khác. - Khi giáp mặt Baltalon, anh lận hòn đá này trong người, hy vọng sẽ giảm được phần nào nguy hiểm.

Lời giải thích của Êmê không giúp Nguyên yên tâm được tẹo nào. Những phù thủy xịn như K’Sarem hay Niê Blô, đội trưởng đội tuần tiễu lâu đài Sêrôpôk, còn không bảo toàn được tính mạng dưới tay Baltalon, cỡ phù thủy tập tễnh học việc như nó muốn thoát nạn có mà mơ.

Đó là chưa kể, nó và Kăply tuy tiến bộ rất nhanh dưới sự kèm cặp gắt gao của Êmê và K’Tub nhưng còn lâu mới đủ sức tiếp thu các bài học ở lớp Cao cấp 1.

Tụi nó gắng lắm cũng chỉ học tàm tạm mỗi môn Lịch sử pháp thuật - là môn chỉ cần chăm chỉ tụng bài, còn các môn Biến, Tiên tri nâng cao và Thần giao cách cảm thì phải nói thẳng là tụi nó càng học càng thấy mình ngu thê thảm. Lần nào bị kêu lên bảng thực hành, Nguyên cũng cảm thấy câu thần chú trong miệng nó loãng tếch, như không có hơi và tất nhiên là chẳng có hiệu quả gì ráo. Nhiều lúc Nguyên muốn nổi quạu với chính mình và nếu không có đôi mắt chăm chú của thầy Hailixiro chĩa ra từ trong chiếc ghế bành, chắc nó đã xáng ình mấy bạt tai.

Kan Tô và Mua ngày nào cũng xúm vào an ủi, khích lệ, nhưng lòng nhiệt tình và sự ân cần của hai đứa này vẫn không sao xóa được vẻ lo lắng trên mặt Nguyên và Kăply. Không đứa nào trong trường Đămri biết Nguyên vừa nhận được pho tượng báo tử của Baltalon và kỳ hạn đang ngắn dần, chỉ còn mười mấy ngày nữa, vì vậy mà thằng Kan Tô cứ cằn nhằn:

- Từ từ rồi tụi mày cũng theo kịp chương trình mà. Tụi mày làm gì ngó xụi lơ như chết cha chết mẹ thế hả?

Vừa nói dứt câu, Kan Tô hoảng hồn đưa tay lên bụm miệng khi sực nhớ ra ba mẹ thằng K’Brăk chết ngắc từ lâu, mẹ thằng K’Brêt cũng đã ngủm củ tỏi, còn ba nó không biết mất tăm mất tích phương nào.

Mua dĩ nhiên không ăn nói bạt mạng như Kan Tô. Nhưng những lời thủ thỉ của nó dộng đều đều vô tai Nguyên và Kăply suốt các buổi học nghe rầu muốn chết:

- Tôi thấy mấy bạn tiến bộ từng ngày đó. Khoảng hai, ba tháng nữa thế nào mấy bạn cũng lấy lại trình độ trước đây cho coi.

Hổng biết mình có sống được tới một tháng không nữa! Nguyên chán nản nghĩ, bụng quặn lại khi nhớ đến con số lân tinh hồi sáng lấp lánh trên kệ để giày, thấy hạn định của Baltalon chỉ còn không tới hai chục ngày. Trong khoảng thời gian đó, thiệt sự là Nguyên không chắc mình có sẽ tìm thấy hai chiếc ghế ngựa vằn để trốn thoát khỏi xứ Lang Biang hay không. Niềm hy vọng của nó bây giờ chỉ còn đặt vào các phù thủy đánh thuê Bạch kỳ lân, mà theo lời các chàng trai bảnh bao này trao đổi với nhau hôm nọ thì có vẻ như họ cũng không nắm chắc phần thắng cho lắm.

Kăply không đến mức căng thẳng như Nguyên, dù nó biết nếu Nguyên gặp nguy hiểm, nó sẽ không khoanh tay đứng ngoài, và vì trình độ pháp thuật của nó hiện nay đáng liệt vào hạng bét ở cái xứ này nên nếu Nguyên bị tiêu ra tro thì nó cũng sẽ tiêu ra nước là cái chắc.

Nói cho đúng ra, trước một viễn cảnh đen tối như thế, nhiều lúc Kăply cũng phát hiện ruột gan mình cứ thắt lại từng cơn nhưng rồi cái giọng êm ái của Mua ngay lập tức khiến tâm trí nó lãng đi. Nhất là khi không nén được sự thôi thúc vô hình, nó quay sang và bắt gặp nụ cười sún răng của nhỏ bạn, tim nó liền dộng thình thình và lẽ dĩ nhiên lúc đó có cho nó một ngàn đồng năpken vàng nó cũng không thể nhớ ra Baltalon là ai.

Trong những ngày đó, Kăply chỉ thực sự hoảng mỗi khi giáp mặt thằng Steng. Steng học lớp Trung cấp 1, trên K’Tub một lớp, dưới Êmê một lớp và dưới Nguyên và Kăply tới hai lớp.

Hôm đầu tiên đi học, Kăply và Nguyên đã từng gặp thằng Steng một lần nhưng ngay lúc đó Kan Tô đã kéo tụi nó đi nên Kăply chẳng có ấn tượng gì về Steng, ngoài hình ảnh một thằng nhóc mặt đầy mụn và gầy khẳng gầy kheo đến mức có cảm giác nó đang khoác lộn chiếc áo choàng rộng thùng thình của ba nó lên người.

Steng không ngày nào là không săn đón Nguyên và Kăply. Nó đeo dính hai đứa này như đỉa, bám lẵng nhẵng từ ngoài cổng vào đến cửa lớp và từ cửa lớp ra đến cổng, đến mức mỗi khi tan học, Nguyên và Kăply phải nhờ Kan Tô và Mua đi hộ tống hai bên và tìm cách tống cổ Steng mỗi khi nó mon men đến gần.

Nhưng dẫu vậy, thằng Steng tinh ranh vẫn tìm ra cơ hội để đến gần Nguyên và Kăply. Nó kiên nhẫn rình ở một góc nhà nào đó, hễ thấy hai đứa này đi đâu mà không có Kan Tô bên cạnh là nó vội vã vọt ra:

- Ê, K’Brăk, K’Brêt! Trí nhớ tụi mày thế nào rồi?

Nguyên nhạt nhẽo:

- Cũng bình thường.

- Tụi mày đừng giấu tao... - Steng hí cặp mắt. - Tao biết đầu óc hai đứa mày lúc này tệ lắm. Thằng Y Gok nói với tao là tụi mày đã quên ráo hết những gì đã học mà.

Y Gok là thằng nhãi học cùng lớp với Nguyên và Kăply, tóc rụng sạch trơn sau khi dán bùa Tóc mây thiên thần của Suku lên nón chóp.

Nguyên và Kăply chưa kịp mở miệng, Steng đã ngoẹo cổ nghiêng ngó tụi nó, vẻ săm soi như đang xem xét một món hàng, đầu không ngớt gật gù:

- Tao nghĩ hai đứa mày không sống lâu đâu. Trí nhớ mà mất đi thì sớm muộn gì tính mạng cũng tiêu tùng.

Kăply đã muốn nổi điên nhưng Nguyên đã thò tay nắm chặt tay bạn, trừng mắt nhìn Steng:

- Mày đã nói hết chưa?

- Chưa... - Steng thản nhiên. - Tao còn nhiều điều muốn nói với tụi mày. Thiệt sự là tao muốn giúp tụi mày.

- Giúp tụi tao! - Kăply cau mày. - Giúp khôi phục trí nhớ á?

- Không... - Steng lắc đầu. - Tao sẽ giúp tụi mày xây những nấm mộ đẹp đẽ để khi chết đi...

- Cút đi, đồ rác rưởi!

Kăply quát lên, sợ hãi và giận dữ, cắt ngang câu nói của Steng. Nó hùng hổ xông vào thằng này nhưng tay bị Nguyên nắm chặt.

- Mày thả tay tao ra coi! - Kăply hét sùi bọt mép. - Tao phải nện nó ra bã mới được.

Steng biến mất khi nhác thấy Kan Tô từ xa đi tới.

- Hai đứa mày giằng co gì thế! - Kan Tô ngạc nhiên hỏi.

- Thằng Steng! - Kăply hổn hển, mặt tái xanh.

Kan Tô giật mình nhìn quanh:

- Nó đâu?

- Nó mới ở đây.

- Thằng Steng nói gì với tụi mày thế?

Nguyên tặc lưỡi:

- Nó bảo tụi tao sắp chết và nó sẽ giúp tụi tao xây mộ.

- Đồ rắn độc! - Kan Tô nghiến răng ken két. - Thằng khốn đó xưa nay chỉ mong có thế. Chắc chừng nào học sinh trường Đămri chết sạch nó mới hả dạ.

Kăply cau có:

- Bộ nó là người của phe Hắc Ám hả?

- Ờ, ờ, có thể lắm! - Kan Tô do dự đáp. - Cái vụ đó thiệt tình là... tao cũng không chắc lắm.

Kăply ngạc nhiên thấy Kan Tô lộ vẻ phân vân khi kết tội Steng:

- Hổng lẽ mày không tin nó là người của trùm Bastu?

- Chậc, chuyện đó khó nói lắm! - Kan Tô ngập ngừng chuồi năm ngón tay vào mái tóc bù xù. - Theo tao biết, từ trước tới nay trường Đămri chưa bao giờ nhận học sinh phe Hắc Ám.

- Láo toét! - Kăply gầm lên, trông nó như một con quạ đang nổi khùng. - Chính thằng Suku kể với tao là trùm Bastu và hầu hết bọn sứ giả của hắn đều xuất thân từ trường này mà.

- Nhưng lúc còn đi học, bọn họ chưa ngả về phe Hắc Ám... - Kan Tô bình tĩnh giải thích. - Chỉ khi ra trường, Bastu và bọn tay chân của hắn mới bộc lộ khuynh hướng tối tăm đó.

Kan Tô nhún vai:

- Nhưng dù thằng Steng có phải là người của Bastu hay không, tụi mày cũng tuyệt đối không nên dây dưa với nó.

- Ai mà thèm dây với nó! - Kăply cáu kỉnh. - Hạng người như nó khi ra trường thế nào cũng về phe với Bastu. Tao nói đố có sai, để rồi mày xem!

Kan Tô vẻ như đã chán nói về Steng. Lúc này đầu óc nó đang bị đốt nóng bởi một thằng nhãi khác. Nó đưa tay rờ rẫm bộ mặt lốm đốm như da beo, nói giọng hậm hực:

- Khi nào tụi mày gặp lại thằng Suku, bảo là tao và thằng Y Gok gửi lời hỏi thăm nó nhé!