— QUẢNG CÁO —

Tôi Nấu Ăn Khắp Các Vì Sao

Chương 30: Nguy Cơ Của Nguyên Liệu Nấu Ăn





Thời gian Bạch Anh mang theo học sinh của mình phát trực tiếp qua rất nhanh, chớp mắt đã đến giữa hè tháng tám.Dù sao mang theo bé con đi kiếm kinh nghiệm cũng khiến người vui thích hơn—— hơn nữa còn có thể bóp má đậu đinh nhỏ.Nhưng mà lại xuất hiện vấn đề mới.Thiếu rất nhiều loại nguyên liệu nấu ăn.Trải qua mấy tháng học việc cùng nghiên cứu, cửa hàng của Bạch Anh đã kinh doanh tiếp.Mặc dù bánh ngọt vẫn cung không đủ cầu, nhưng ít nhất… Mỗi ngày có thể đáp ứng như cầu của mấy ngàn người—— mặc dù họ thường chỉ là những người mua về mặt trọng lượng.Bọn nhỏ đã nhập môn cơ bản, có thể tự làm bánh hấp sữa, mì gạo nếp, bánh gừng, bánh mì bơ và bánh nướng xốp.Cùng hợp tác với Lê thị đẩy hàng hoá ra, các loại thực phẩm cơ bản như bánh muffin hỗn hợp, bánh mì trộn, mì khô ăn liền và cá ngừ đóng hộp cũng đã được phát triển.Lê Kiêu rất am hiểu kinh doanh, cũng đặc biệt giới thiệu một máy làm bánh mì và máy làm muffin phù hợp.Ngay tại hôm nay, Lương Ô Ô đang gạch bỏ những món ăn đã được đưa ra trên sổ ghi chú.“Theo như kế hoạch, chúng ta mỗi lần một nửa tháng sẽ đẩy ra một sản phẩm mới, thực đơn trước kia em ghi, chỉ còn lại ba loại.

“Bạch Anh cũng có chút lo lắng.Xào rau không có cách nào làm nhiều như bánh ngọt, nếu không cẩn thận sẽ làm mất đi mùi vị.Trước khi có một cửa hàng thực, Bạch Anh cũng không có kế hoạch bán các món ăn này trên cửa hàng trực tuyến.Càng huống chi, đậu đinh nhỏ cũng rất không có khả năng học làm đồ ăn trong thời gian ngắn.Mà đồ ngọt, rất nhiều hương liệu không có tại cảnh nội Liên Bang.Theo giải thích của bộ phận chăm sóc khách hàng, các loại gia vị mà Bạch Anh đề cập không được Liên bang sử dụng phổ biến trước chiến tranh nên không được bảo vệ.Trong lịch sử lâu dài, loài này đã vĩnh viễn biến mất trong Liên bang, chỉ còn lại một số mô tả bằng văn bản, rất khó để đánh giá ngoại hình thực sự của chúng.Vì vậy, Bạch Anh chỉ có thể tìm ra giải pháp thay thế cho những thành phần này, hoặc đến hiện trường để điều tra.Cùng lúc đó, trong phòng thí nghiệm của Khoa Lịch sử của Đại học Kinh Hoa, Sở Ly và các đàn em của mình đang sửa bản thảo cuối cùng.Cô gái nhỏ với mái tóc bồng bềnh, tên là Trần Đăng, là người đang xem màn hình cùng Sở Ly trong phòng phát sóng trực tiếp với ID là “Ban ngày dựa vào núi cố gắng”.Cô ấy đọc qua bản thảo cuối cùng và nói với Sở Ly: “Học trưởng, chúng ta cũng nên liên hệ với Anh Đào, xin bản quyền trước khi giao luận văn vào tháng 11, đến lúc đó chúng ta sẽ hết học phần.”Sau khi Sở Ly nghe xong, liếc qua khuôn mặt nhỏ mập mạp của đàn em, chần chờ trong nháy mắt.


Xin bản quyền cho luận văn, nhất định phải hẹn người ra nói chuyện.

Đến lúc đó Anh Đào phát hiện mình trong phòng trực tiếp đáng yêu các kiểu, fan lại là người mặt lạnh……Chỉ khiến người cảm thấy xấu hổ tới mức muốn chui xuống đất……“Học trưởng?” Trần Đăng không đợi đến lúc trả lời, nhịn không được lên tiếng nhắc nhở.“Chúng ta có khả năng phải thay đổi thân phận.” Sở Ly thoáng đẩy mắt kính.ID “Ban ngày dựa vào núi cố gắng hết sức” Này trong phòng trực tiếp cũng coi như tích cực, nhưng cảm giác tồn tại so “Rời rời nguyên bên cây cỏ” Thấp hơn nhiều.“Thế nhưng là……Chỉ nghe tên, Anh Đào mới có thể biết ai trong hai người chúng ta là rời rời nguyên bên cây cỏ đúng không? ” Trần Đăng lại nhớ tới biểu hiện của học trưởng trong phòng trực tiếp.Ai! Học trưởng làm khó em quá!Vì phòng thí nghiệm này, cô phải trả giá nhiều lắm!Liêm sỉ…….

Đều rơi sạch……Một bạn nam bên cạnh nghĩ kế cho hai người, “Nếu không hai người giả vờ làm người yêu đi? Người yêu làm ID cho nhau nha, nghe có vẻ rất lãng mạn.

“Sắc mặt tTrần Đăng lập tức đỏ ửng, “Cậu đừng nói linh tinh, học trưởng rất chính trực, còn lâu mới làm ra loại chuyện như thế! “Bạn nam kia ném cho Sở Ly ánh mắt muốn giúp nhưng không thể.Bị nữ sinh nói chính trực đấy……Ảo diệu như câu “Anh là người tốt”.Không biết đã dùng biện pháp gì, cuối cùng Sở Ly thực sự thuyết phục được Trần Đăng đóng giả thành một đôi và gặp Bạch Anh.Bạch Anh còn không biết, mình bị người coi như bè, cùng trải qua một ngày làm người yêu vui vẻ với cô gái mình thích.Chỗ hẹn được quyết định ở đại học Kinh Hoa.Đến đây Bạch Anh lại gặp vấn đề.Do khoa lịch sử của Sao, nghiên cứu cơ bản là về các nền văn minh trước chiến tranh và trên trái đất cổ đại, nên có nhiều nhánh của lịch sử.Nhánh của Sở Ly, là nghiên cứu sinh vật cổ đại—— tựa như người địa cầu cổ nghiên cứu về khủng long thời tiền sử.Chỉ là Bạch Anh không ngờ rằng khi đến nơi, trận thế sẽ lớn như vậy.Có rất nhiều người đang đứng trước tòa giảng dạy, đều nhìn về hướng Bạch Anh.Bạch Anh nhìn lướt qua, trong số những người này, có những người già tóc bạc, trung niên, nghiên cứu sinh vừa mới trưởng thành, sinh viên đại học sắc mặt xanh mét … Tổng cộng, có mấy chục người.Hơn nữa càng ngày càng có xu thế nhiều hơn.Không phải nói sẽ gặp mặt riêng sao?Mặt Bạch Anh tràn đầy dấu hỏi.Sở Ly trong đám người không khỏi bất lực thở dài.không biết Tiểu Manh ở phòng thí nghiệm nào, khi cậu ta đến văn phòng trưởng khoa, đã vô tình tiết lộ cuộc gặp mặt.Kết quả là trong văn phòng của chủ nhiệm khoa, một nhóm học giả cũ cùng nhau đến để nghiên cứu cổ sinh vật học và lịch sử của trái đất cổ đại lập tức xin đi cùng họ.Sau đó, một số giảng viên của Khoa Lịch sử cũng tham gia, tiếp đó, các sinh viên tốt nghiệp của Khoa Lịch sử cũng đến sau khi biết tin.Càng ngày càng nhiều người …Sở Ly lúc này đang ngượng ngùng.Theo lý maà nói, anh phải là người đầu tiên đi qua chào hỏi Bạch Anh.Chỉ là viện trưởng, phó viện trưởng, giáo sư, phó giáo sư, nhiều tiền bối như thế, anh đi trước chào hỏi,có vẻ rất không lễ phép.Quả nhiên, không chờ anh lên tiếng, viện trưởng là người đầu tiên lên tiếp.“Xin chào, Bạch tiểu thư, tôi là Tạ Tĩnh Trúc viễn trưởng của khoa lịch sử.

“Bạch Anh nhìn vị phu nhân tóc hoa râm lớn tuổi trước mặt, vội vã bắt tay bà ấy, “Xin chào, tôi là bạch anh, có một tiên sinh họ Sở mời tôi đến đây tham quan, không biết anh ấy bây giờ……”Sở Ly cuối cùng tìm được gặp dịp, đẩy đám người ra rồi đi đến.“Xin chào, Bạch tiểu thư.


“Cảm giác được ánh mắt áy náy của đối phương, Bạch Anh cũng không truy cứu, chỉ nói: “Luận văn tôi đã xem qua, rất khá, nhưng có một số điều khác với những gì tôi biết.”Bạch Anh không có trực tiếp không xấu hổ nói: “Mấy người tả nhầm”, đối với phái học thuật mà nói, nói trực tiếp như vậy, chỉ sợ sẽ bị đá ra khỏi cửa ngay lập tức.Chỉ là nàng không nghĩ đến, biểu hiện của Sở Ly rất khiêm tốn: “Hóa ra là như vậy sao? Xin cho biết kỹ lưỡng hơn.

Chúng tôi chưa nhận được thông tin chi tiết, khi chúng tôi kiểm tra, khó tránh khỏi sơ sót.”Một đám người vây lấy Bạch Anh, đi về hướng phòng làm việc của viện trưởng.Đợi đến lúc Bạch Anh chỉ ra tất cả những lỗi sai mà mình biết, ánh mặt trời đã lên cao, thời gian cũng đến trưa.“Bên cạnh cửa đông của Trường học có nhà hàng ba sao, không bằng tôi mời khách, mời mọi người đến chỗ đó ăn cơm trưa? ” Tạ viện trưởng đưa ra lời mời.Những người khác tự nhiên không có ý gì khác, đều ánh mắt trưng cầu nhìn hướng Bạch Anh.Bạch Anh cảm thấy áp lực núi lớn, “Vậy cung kính không bằng từ mệnh.

“Mặc dù bản thân Bạch Anh không hiểu đồ ăn nhà hàng ba sao làm ăn có gì ngon, nhưng xét về việc các học giả thường sống giản dị, thì có thể mời cô đến nhà hàng năm sao đã rất hiếm rồi.Một đoàn người, viện trưởng, phó viện trưởng, ba giáo sư, một phó giáo sư, hơn nữa cả Sở Ly với Trần Đăng, cuối cùng tính cả Bạch Anh, tổng cộng chín người, đám người hấp dẫn ánh mắt người khác đi tới cửa đông.Trên đường đi, học sinh trong sân trường luôn quăng ánh mắt tò mò qua.Không có lý do nào khác, Tạ Tĩnh Trúc không chỉ là trưởng khoa Lịch sử của Đại học Kinh Hoa, mà còn là phó chủ tịch của Viện Hàn lâm Khoa học Liên bang.Một nhân vật danh giá như vậy nói chuyện với một cô bé có vẻ chưa trưởng thành lại còn nở nụ cười dọc đường, không hề sốt ruột chút nào, nhìn sao cũng thấy lạ.Cuối cùng, có người nhận ra Bạch Anh.“Này không phải……Này không phải chủ phòng……Tên gì nhỉ? Đúng rồi! Chủ phòng Anh Đào! ““Chính là người bị gièm pha lần trước à? ““Nhà các cậu mất mạng à! Người ta đã sớm giải thích rồi, cái kia đều là giả! Nhưng sao viện trưởng Tạ lại đi cùng cô ấy nhỉ? “Bạch Anh xuất hiện tại đại học Kinh Hoa, còn cùng cười nói với viện trưởng Tạ, lập tức lên diễn đàn trường học.【 sinh vật hệ Triệu im lặng: Việc này tôi biết rõ, hình như là một nghiên cứu sinh dùng món ăn của Anh Đào làm luận văn.】【 lịch sử hệ Lưu Chí Hồng: Tôi làm chứng, buổi sáng hôm nay tôi với rất nhiều bạn học khác may mắn được đến, Anh Đào tuổi còn nhỏ nhưng đã rõ lịch sử của địa cầu cổ, giáo sư của hệ chúng ta đến ghi chép đó.

】【hệ nghiên cứu cơ giáp Chu Thần Cái này cũng huyền ảo quá đấy? Giáo sư tốt xấu gì cũng phải nghiên cứu lịch sử mấy chục năm.

】……Trên diễn đàn đại học Kinh Hoa, học sinh cậu một lời tôi một câu thảo luận tin tức hôm nay ở sân trường.Một bên khác, Bạch Anh đã theo viễn trưởng Tạ đến nhà hàng ba sao mà bà nói—— Trăm Vị Hiên.Chỉ là tên gọi, đã biết rõ có rất nhiều thức ăn.Bạch Anh chờ viện trưởng Tạ ngồi xuống trước, lúc này mới ngồi xuống.Thực đơn điện tử do người phục vụ giao.


Đánh giá từ đồng phục và ngoại hình của họ, làm việc trong một nhà hàng ba sao có vẻ là một lựa chọn tốt.Bạch Anh mơ hồ liếc qua thực đơn, cơ bản đã biết rõ món ăn.Các món ăn trong nhà hàng này về cơ bản là một nhánh của ẩm thực Quảng Đông – trà buổi sáng.Nhưng so với món trà sáng Quảng Đông chính thống mà Bạch Anh đã ăn ở địa cầu cổ, những bức ảnh trên thực đơn rõ ràng không khôi phục được bản chất của món ăn.Sở dĩ Bạch Anh lúc đó trở thành streamer mỹ thực, có một nửa nguyên nhân, muốn kết luận với chính là do cái miệng kén ăn của cô.Vì vậy, nhìn những món ăn không có gì nổi bật trên thực đơn, Bạch Anh trong tiềm thức không thích nó.Hơn nữa giữa trưa ăn đồ ăn sáng, cảm thấy có chút là lạ.Từ một đống ảnh, cô chọn ra hai món ăn có vẻ hơi giống với của địa cầu cổ.“Xin chào, tôi muốn có một đĩa trứng cuộn và một đĩa sườn lợn hấp sốt đậu đen.”Tại Liên Bang, người đến nhà hàng ăn cơm, đa số đều đã chia đều, kể cả Bách Diệp hiên.Chỉ là trong mắt Bạch Anh, ăn sáng chỉ thú vị khi cùng nhau trò chuyện trong lúc ăn uống.Hệ thống chia sẻ suất ăn tuy hợp vệ sinh nhưng lại làm mất đi linh hồn của bữa ăn sáng.Đặc biệt là vì cô gọi quá ít nên người phục vụ đã trợn mắt nhìn cô trước khi rời đi.Bạch Anh không còn lời nào.Không chung kiến thức với mấy người này.Cô không nhắc tới việc này với viện trưởng Tạ, mà nói nỗi lo gần đây của mình.Khi cô nói tới hương liệu, viện trưởng Tạ có nghi ngờ trong nháy mắt.“Hương liệu? Phạm vi của khái niệm này cũng không nhỏ đâu….

“Lúc này Bạch Anh mới phản ứng lại, “Không không, phải nên nói là một loại cây dây leo tên vanilla.

” (Wikipedia có thông tin về loại cây này nha)Tay của cô vừa nâng lên, một nhân viên phục vụ vừa vặn đi qua.Thức ăn mang ra bị đánh đổ trên đất, phát ra một tiếng choang..