Sau Khi Yêu Đương Trên Mạng Bằng Ảnh Nóng Với Học Sinh Giỏi

Chương 11: (Hết)



Dịch: Gạo | Beta: June

Kết.

Trần Diễn Hâm đã sắp yêu đương với Ninh Phàm gần hai tháng rồi, nháy mắt đã sắp tới cuối kỳ.

Ninh Phàm đã đặt vé xong vé máy bay định ra biển chơi, đồng thời cũng gửi hình vé máy bay cho Trần Diễn Hâm xem.

Trần Diễn Hâm cũng có ý đi chơi nhưng cứ thấy đi chơi chung Ninh Phàm kì quá trời. Rõ ràng là cậu cũng có thích Ninh Phàm đâu, mới đầu là do Ninh Phàm ép buộc cậu mà, sao giờ lại làm cứ như cặp đôi yêu thật vậy.

Tối đó về nhà hai người vẫn đi cùng nhau, Ninh Phàm lại không nhịn được hỏi chuyện liên quan tới vụ đi chơi với Trần Diễn Hâm.

"Tiểu Diễn, em không muốn đi biển à?"

"Không đi!"

"Thế đi đâu đây, đi ngắm kiến trúc cổ hay là ngắm núi, hay là đi..."

Không đợi Ninh Phàm nói hết thì Trần Diễn Hâm đã ngắt ngang hắn: "Không đi, không đi, không đi đâu hết!"

Ninh Phàm hết cách đành phải nói: "Vậy anh ở nhà với em là được."

Trần Diễn Hâm sắp phiền lòng chết rồi: "Sao anh lại không nghe ra em không thích đi chung với anh vậy, em muốn đi chơi nhưng mà không muốn đi chung với anh!"

Trong lòng Ninh Phàm vẫn còn đang cho rằng Trần Diễn Hâm chỉ là giận dỗi với hắn một chút như bình thường thôi, thế nên bảo: "Được, vậy em tự đi đi. Nhớ chú ý an toàn, lúc về anh ra đón em."

Dù sao hai người còn đang ở ngoài, còn đang đứng trên lối đi bộ nên không phải muốn làm gì làm như trong nhà được.

Trần Diễn Hâm cuối cùng cũng nhịn hết nổi: "Ninh Phàm anh thật sự ngốc hay là đang giả vờ ngốc vậy. Không lẽ anh tưởng hai tụi mình là cặp đôi thật à, mối quan hệ của chúng ta vốn dĩ đã bất thường rồi, bắt đầu bằng ép buộc đó. Em hoàn toàn không thích anh, sao có thể vui vẻ đi chơi với anh được, em còn đang hận không thể rời xa anh ngay lập tức đây!"

Nói xong Trần Diễn Hâm lại thấy hơi hối hận, hình như cậu cũng không ghét Ninh Phàm tới mức đó, nói ra lời này có hơi tuyệt tình quá rồi.

Ninh Phàm im lặng hồi lâu rồi nhịn không được nói: "Tiểu Diễn cảm thấy ở cùng anh rất khó chịu, không muốn ở bên anh sao?"

Dáng vẻ tủi thân của Ninh Phàm trông rất tội nghiệp, thế nhưng Trần Diễn Hâm lại không hiểu hắn đang giả vờ cái gì. Rõ ràng từ lúc bắt đầu là hắn ép buộc mình, mình sợ quá nên mới đồng ý thôi, sao bây giờ lại làm như kiểu mình làm tổn thương hắn vậy.

Trần Diễn Hâm nói: "Đúng vậy, ở chung với anh là khó chịu đó, chẳng thèm ở chung với anh đâu!"

Ninh Phàm cười khổ một chút, cuối cùng buông cái tay đang nắm lấy cậu ra: "Nếu anh đã làm cho Tiểu Diễn khó chịu rồi, vậy thì sau này chúng ta không qua lại nữa."

Trần Diễn Hâm không ngờ cái tên này lại ăn nói dứt khoát thế này nên không khỏi thấy kì lạ, nhịn không được nói: "Anh nói chia tay phải không, vậy thì chia tay thật đấy nhé!"

Ninh Phàm nhàn nhạt "Ừm" một tiếng.

Trần Diễn Hâm tức chết rồi, giật cặp của mình trong tay hắn ra đeo lên rồi chạy về đằng trước, không muốn đi sóng vai với Ninh Phàm nữa.

Nhưng thật ra đã lâu lắm rồi cậu chưa đeo cặp, đều là Ninh Phàm cầm giúp cậu. Lâu ngày không đeo cặp nên nhất thời thấy hơi khó chịu, cậu âm thầm quyết định lần sau mang ít sách về nhà một chút vậy.

Thật ra bên trong không chỉ có sách của cậu thôi mà còn có mấy thứ ăn vặt và đồ chơi khác nữa. Lúc cậu tự đeo cặp thì vốn cũng không chứa nhiều sách với đồ như vậy, thế nhưng thì lúc Ninh Phàm làm bạn trai của cậu thì cậu đã thích chứa cái gì thì chứa. Thỉnh thoảng cậu còn lo Ninh Phàm đeo nặng nên cố ý lấy bớt ra một chút, nhưng mà Ninh Phàm biết cậu thích nên vẫn bỏ hết mấy thứ đồ ăn vặt và đồ chơi của cậu vào.

Ninh Phàm... Cuối cùng cũng thoát khỏi hắn rồi!

Trần Diễn Hâm về tới nhà lại nhịn không được mà nghĩ, những ngày tháng không có Ninh Phàm, mỗi ngày sau này sẽ vô cùng rực rỡ. Không còn mấy chuyện phiền lòng như vậy nữa, ngay cả nữ huyệt bên dưới cũng sẽ bình thường lại.

Đến sáng cậu lại quên mang theo bài tập, lớp phó học tập vẫn là một tên cứng nhắc báo cáo lại hết nên cậu lại bị thầy phạt chép phạt.

Lúc đang định chép phạt thì Trần Diễn Hâm lại nghĩ, chắc chắn là lỗi của Ninh Phàm, tại vì Ninh Phàm không giúp cậu mang theo. Sau đó mấy cái chép phạt này vứt hết cho Ninh Phàm chép đi, vậy thì cậu đã có thời gian đi chơi rồi.

Thế nhưng đợi đến khi cậu đi đến trước mặt Ninh Phàm lại phát hiện ra có một cô gái đang hỏi bài Ninh Phàm, kề vào rất sát, tư thế rất thân mật, đã vượt qua giới hạn bạn học bình thường rồi.

Cậu thấy hơi giận nhưng lại chợt nhớ ra Ninh Phàm đã chia tay với cậu rồi, hai người họ không còn là người yêu nữa. Bây giờ Ninh Phàm thân mật với ai đều chẳng liên quan gì tới cậu, ngoài ra Ninh Phàm cũng không có nghĩa vụ phải mang bài tập hay chép bài tập giúp cậu nữa.

Vừa nghĩ tới đây vậy mà Trần Diễn Hâm lại thấy hơi tiếc, thế là cậu đành quay về, không làm phiền Ninh Phàm nữa.

Vậy mà cuối cùng cậu lại ngồi xuống nhìn chằm chằm Ninh Phàm và cô gái kia, cậu phát hiện cô gái kia sắp hôn Ninh Phàm luôn rồi. Nhưng mà Ninh Phàm lại nhích ra bên cạnh một chút, thế là lại yên tâm.

Lúc này đã vào tiết học nên cô gái kia cũng đi rồi, Trần Diễn Hâm lại lấy điện thoại ra nhắn tin cho Ninh Phàm bảo hắn nhớ ghi chép lại, để cuối tiết mình xem cho tiện.

Nhưng vừa gõ chữ xong thì mới phản ứng lại là Ninh Phàm và cậu đã chia tay rồi, làm gì còn có chuyện yêu cầu người ta ghi chép cho mình nữa.

Thế là cậu chỉ đành tự ghi chép, nhưng mà bản ghi chép của Ninh Phàm tốt lắm, vừa ngắn gọn vừa rõ ràng, cực kì giúp ích mình trong việc học. Ghi chép mình tự ghi lộn xộn thành một đống, cái có ghi cái không ghi, thỉnh thoảng còn đọc không ra chữ nữa.

Nhưng mà những chuyện này cũng phải tập làm quen dần, Trần Diễn Hâm cảm thấy mình chắc chắn sẽ quen được với những ngày tháng không có Ninh Phàm thôi.

Cơm trưa vẫn phải tự mình đi mua, nếu có Ninh Phàm ở đây thì chắc chắn sẽ mua giúp mình một phần, mình cũng không cần phải đi chen lân. Dù sao thì người đi ăn cơm trưa cũng rất đông, đi chen vào mua thôi cũng toát hết cả mồ hôi.

Trần Diễn Hâm toàn là ngồi đợi Ninh Phàm bưng cơm qua, sung sướng được một tháng giờ phải tự đi mua thì lại thấy phiền rồi.

Với lại ăn cơm xong thì phải uống đồ lạnh, tiệm bán nước lạnh lại ở xa. Trước kia đều là Ninh Phàm ăn cơm xong trước rồi đi mua cho cậu, đợi đến khi cậu ăn cơm xong thì đã có nước lạnh uống rồi, bây giờ thì lại không có.

Ăn cơm xong Trần Diễn Hâm đã chảy đầy mồ hôi, lười đi mua nước lạnh nên về lớp thẳng luôn. Cậu nhìn mấy cặp đôi bên đường vẫn còn đang ngồi ăn, thế là lại thấy hơi khó chịu.

Ninh Phàm lúc này đang đi ở phía sau cậu không xa, trong tay cầm chai nước lạnh mà cậu thích uống nhất nhưng cuối cùng vẫn không đưa qua.

Về lại lớp học lại có con gái qua hỏi bài Ninh Phàm, hắn thuận tay tặng chai nước lạnh kia luôn. Cô gái kia cảm ơn rồi nhận được một ánh mắt không hề thân thiện bắn qua.

Ánh mắt tới từ Trần Diễn Hâm, cậu vốn dĩ cũng không nóng lắm nhưng mà Ninh Phàm lại đưa đồ uống lạnh cho người khác. Trong lòng cậu lại thấy không vui, giống như đồ của mình bị người khác cướp mất vậy, lửa giận nhất thời xộc lên.

Lúc Ninh Phàm rót nước đi ngang qua người cậu, cậu lại nhịn không được châm chọc một tiếng: "Ủa, mới mấy ngày không gặp đã thích con gái rồi à."

Ninh Phàm không để ý tới cậu, nhìn cũng không thèm nhìn chứ đừng nói tới cậu trả lời. Nhưng mà câu kia hắn vẫn nghe vào trong lòng, không khỏi tự thấy đắc ý. Hắn cảm thấy may vì ít nhất trong lòng của Trần Diễn Hâm mình vẫn có vị trí nhất định, cũng không phải là kiểu vừa tách nhau ra đã không có chút phản ứng nào.

Châm chọc xong không được đáp lại thì rất là khó chịu, Trần Diễn Hâm lấy điện thoại ra xoá kết bạn với Ninh Phàm như thể muốn trút giận, nhưng thật ra lại càng thấy giận hơn.

Chiều đó tan học về nhà Ninh Phàm cũng đi rồi, Trần Diễn Hâm bắt gặp Ninh Phàm trên phố mua sắm, bên cạnh còn có một cô gái. Hai người đi vào trong nhà sách mua sách xong rồi đi đến trước cửa một nhà hàng.

Mua sách xong rồi đi ăn bữa tối hai người, đây chả phải là bước đầu của việc yêu hay sao. Sao Ninh Phàm có thể làm những chuyện đã từng làm với mình với đứa con gái khác chứ!

Trần Diễn Hâm sắp tức điên rồi, cuối cùng cậu vẫn không nhịn được đi qua nắm lấy tay của Ninh Phàm.

Cô gái kia thấy hơi lạ: "Trần Diễn Hâm sao cậu lại ở đây vậy?"

Trần Diễn Hâm nghiến răng nghiến lợi: "Mẹ tôi bảo tôi dẫn Ninh Phàm về ăn cơm."

Ninh Phàm mỉm cười giải thích: "Anh và cậu ấy là hàng xóm."

Cái gì mà hàng xóm, còn bảo là hàng xóm nữa, đang định để cho lần sau vẫn có thể tiến thêm bước nữa với cô gái này chứ gì! Đúng là đáng ghét!

Trần Diễn Hâm nhịn hết nổi rồi nên dựa thẳng vào Ninh Phàm nói luôn: "Thật ra chúng tôi còn là một cặp nữa."

Cô gái kia trợn tròn mắt, đột nhiên phát hiện ra Ninh Phàm bật cười. Hắn quay đầu qua sờ sờ mũi cậu khuyên cậu đừng giận nữa, thế là cô vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi nhé, tôi không biết, chúc hai người hạnh phúc."

Ninh Phàm nhắn tin cảm ơn cô gái kia rồi gửi tiền cho cô ấy mua son bày tỏ lòng cảm ơn.

Cô gái kia vừa đi thì Trần Diễn Hâm lại bắt đầu ngượng, cậu không biết phải giải thích tình huống bây giờ thế nào nữa.

Ninh Phàm nắm lấy tay cậu: "Không đi sao, bạn trai ơi?"

Trần Diễn Hâm giận dữ hất tay của hắn ra, cậu cảm thấy mình giống như vừa bị chơi một vố vậy: "Anh cút đi, ai là bạn trai của anh!"

Ninh Phàm cảm thấy Trần Diễn Hâm vừa thẹn vừa giận bây giờ đáng yêu muốn chết, hắn nói: "Chẳng lẽ không phải sao, có cần anh gọi cô gái khi nãy lại giải thích với cô ấy là thật ra anh có thể tiếp nhận tình cảm của cô ấy không?"

Nghe xong câu này Trần Diễn Hâm lại sốt sắng, vội vàng đè tay của hắn lại: "Em không cho anh đi!"

Ninh Phàm nhìn cậu chằm chằm hồi lâu rồi kéo cậu vào trong góc không có ai, siết chặt cậu vào giữa cánh tay mình, cúi đầu xuống liếm láp môi cậu: "Tiểu Diễn, em có thích anh không?"

Trần Diễn Hâm không trả lời, mặt của cậu đỏ bừng, tim đập rộn hết cả lên. Có thứ gì đó muốn tuôn ra ngoài nhưng lại ngại không nói thành lời.

Ninh Phàm cười nói: "Nếu như em không thích thì cứ đẩy ra."

Nói xong thì cúi xuống liếm mở cánh môi, luồn lưỡi vào trong càn quấy khắp khoang miệng của cậu, hơi thở đan xen giữa cả hai nóng rực.

Trần Diễn Hâm không hề kháng cự, cho dù cái tay kia đã bắt đầu luồn vào trong áo của mình bóp lấy đầu vú xoa xoa thì cậu cũng không kháng cự. Nếu là bình thường Ninh Phàm dám làm như vậy thì cậu đã tức chết từ lâu rồi, chỉ là hôm nay không hiểu tại sao mà lại muốn chiều theo Ninh Phàm.

Cảm nhận được người trong lòng chảy nước rồi, hai mắt đo đỏ thì Ninh Phàm mới ngừng động tác lại hôn hôn lên chóp mũi cậu, dịu dàng dỗ dành: "Ngoan, về nhà rồi làm tiếp."

Bản thân hắn cũng sợ dáng vẻ quyến rũ này của Trần Diễn Hâm bị người khác nhìn thấy, vẫn nên mang về nhà tự mình thưởng thức mà thôi. Nếu không thì với cái lá gan này của Trần Diễn Hâm sẽ bị dọa cho khóc mất.

Trần Diễn Hâm chìa tay ra chủ động đòi bế, Ninh Phàm bế cậu lên rồi hỏi cậu bị sao vậy.

Trần Diễn Hâm buồn bực không nói lời nào, tới trước cửa tiểu khu mới mở lời.

"Phiền chết rồi Ninh Phàm, sau này em không thể rời xa anh được nữa rồi!"

"Anh sẽ luôn ở bên em, tuyệt đối không bao giờ rời đi."

Vậy sau này anh có còn ghi chép giúp em nữa không, còn cả lấy cơm, chép bài tập..."

Ninh Phàm kiên nhẫn đợi cậu nói hết rồi mới đáp một tiếng được.

Trần Diễn Hâm hôn Ninh Phàm một cái, nói lên những lời trong lòng mình: "Ninh Phàm mặc dù có đôi lúc anh rất ngang ngược, nhưng mà đúng thật là một người bạn trai tốt. Sau này anh không được phép đối xử tốt với người khác giống như đối xử tốt với em nữa, em sẽ khó chịu lắm đó."

"Được."

--------------Hết-----------

VTC: Done=)))))) Dịch 1 ngày làm bìa 1 ngày, dự án nứng 48h kết thúc. Hẹn mọi người ở những dự án sau=))))))))))