— QUẢNG CÁO —

Lịch Sử Tiến Hóa Của Thầy Bói

Chương 7: Công việc (2)



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Editor: demcodon

Bỗng nhiên Thạch Khải lại nhận được video. Trong video, Đinh Xảo Liên nằm trần truồng trong chăn, rúc vào trong ngực một người đàn ông làm nũng nói: "Em mặc kệ. Thạch Khải kia ỷ vào trình độ nhiều hơn em, vẫn cứ cướp thành tích của em. Anh phải làm chủ cho em."

Thạch Khải không biết nói cái gì cho phải. Người đàn ông trong video là quản lý bộ phận tiêu thụ của bọn họ, tuổi đã gần 40 bốn. Mà Đinh Xảo Liên mới hơn 20 tuổi.

Cô suy đoán đoạn video này hẳn là tương lai. Đinh Xảo Liên không thể cướp được khách hàng của cô nên đi cáo trạng với chỗ dựa.

Không có gì ngạc nhiên khi Đinh Xảo Liên có thể giảm giá 20%, người quản lý xác thật có quyền hạn này.

Quản lý an ủi: "Tính tình của Thạch Khải cộc cằn, không có chuyện gì đừng chọc cô ấy. Những người khác không phải cũng có thành tích à, em tìm người khác đi."


Trong lòng Thạch Khải buồn cười. Quản lý bộ phận tiêu thụ tính tiền lương dựa trên tổng thành tích của cả bộ phận. Mà cô là người đứng đầu bộ phận tiêu thụ, là con át chủ bài. Chẳng trách trước đây Đinh Xảo Liên không chọc đến cô, có lẽ là quản lý đã dặn dò trước.

Phải biết rằng, khách hàng đều là nhân viên tiêu thụ cực khổ vất vả mới bàn bạc được. Đinh Xảo Liên chỉ bàn bạc giảm giá nhiều hơn cho khách hàng đã cướp khách hàng từ trong tay những người khác. Căn bản không có ý trao đổi với khách hàng thúc đẩy đơn đặt hàng.

Nói cách khác, Đinh Xảo Liên chỉ cướp thành quả ban đầu thuộc về người khác, cũng không làm tăng tổng doanh số của bộ phận.

Nếu như ép nhân viên tiêu thụ kim bài là cô đi thì doanh số của cả bộ phận tất nhiên sẽ giảm đi rất nhiều. Tiền lương của quản lý cũng sẽ bị ảnh hưởng rất lớn, hắn đương nhiên không vui.

Đinh Xảo Liên bĩu môi, nằm nghiêng một bên rầu rĩ không vui.

Quản lý không muốn nói nhảm nữa, đơn giản cúi đầu ngủ ngon.

Đinh Xảo Liên nhìn đối phương một chút cũng không có ý an ủi ả nữa oán hận đấm tay lên gối, một bụng tức giận không có chỗ xả.

Thạch Khải thầm nghĩ: từ video quản lý dỗ Đinh Xảo Liên cũng phải xem tâm tình của gã, sẽ không có tình cảm thật gì.

Nhưng nghĩ lại cũng đúng, một nữ nhân viên cấp dưới trẻ trung xinh đẹp. Một người hy vọng dựa vào quyền thế nhanh chóng bò lên kiếm càng nhiều tiền hơn.

Mỗi người đều theo như nhu cầu của bản thân, vốn dĩ là giao dịch.

"Cám ơn cô giúp đỡ bắt chuyện với khách hàng của tôi. Nếu không phải cô giảm cho 20%, có lẽ hắn sẽ phải do dự một thời gian." Thạch Khải nói cám ơn rất không để ý: "Chờ lát nữa tôi liên lạc với khách hàng hẹn thời gian ký hợp đồng, đi trước đây."


Đinh Xảo Liên tức giận đến nghiến răng nhưng bất lực. Đây là lần đầu tiên ả để mất. Chờ người đi rồi Đinh Xảo Liên dữ tợn nói: "Cô hãy đợi đó."

* * *

Đồng nghiệp chung quanh nghe nói Thạch Khải cướp khách hàng trở về, hơn nữa thuận lợi ký hợp đồng sôi nổi tặc lưỡi, xúm lại nhiều chuyện.

"Làm sao cướp khách hàng về được? Hoa hồ ly lại không thành công?"

"Không hổ là kim bài bộ phận tiêu thụ, cũng chỉ có cô mới có thể cho cô ta một chút màu sắc."

"Cô cướp khách hàng lại không sợ trong lòng cô ta ghi hận sao?"

Thạch Khải cười nói: "Chỉ do vận khí tốt. Khách hàng là công ty mua sắm, cần ông chủ gật đầu mới có thể ký tên trên hợp đồng. Vừa vặn ông chủ đi công tác, mấy ngày nay người phụ trách không làm chủ được mới không làm cho cô ta thành công."

"Tôi không muốn trêu chọc ai. Nhưng nếu ai muốn bắt nạt lên trên đầu tôi thì tôi cũng không phải ăn cơm khô. Về phần cô ta có ghi hận hay không, ai mà quan tâm? Nói giống như tôi tha thứ cho cô ta một lần thì cô ta sẽ không lại tính kế lên trên đầu tôi vậy."

Lời này vừa nói ra những người khác đều mỉm cười.

"Đúng vậy! Bộ phận tiêu thụ chỉ có mấy người, ai không bị cô ta cướp. Cô ta căn bản không để ý có thể đắc tội với bọn đàn em chúng ta hay không, có chỗ dựa của cô ta là được mà." Một người trêu ghẹo nói.

"Đúng rồi, mấy người biết cô ta làm sao cướp khách hàng không?" Thạch Khải kéo đến đề tài khác, âm thầm nhắc nhở những người khác: "Cô ta đã giảm giá 20% cho khách hàng."


Những người khác nhìn nhau. Một người cười nhạo nói: "Chẳng trách. Có thể giúp khách hàng tiết kiệm thật nhiều tiền làm sao có khả năng có người không chọn co ta chứ?"

Một người cảm khái: "Ai kêu người ta ôm đùi quản lý chứ. Cho nên biến thành giai cấp có đặc quyền nha."

Thạch Khải đang uống trà, thiếu chút nữa phun nước trà ra ngoài. Cô bình tĩnh, sắc mặt cổ quái hỏi: "Hoa hồ ly ôm đùi quản lý? Tại sao nói như vậy?"

Mặc dù dùng dị năng nhìn thấy, nhưng cô vẫn chưa nói ra khỏi miệng. Những người khác làm sao lại biết?

Người kia tự biết nói lỡ ngậm miệng không nói.

Những người khác thúc giục: "Nói một chút đi, chỉ có mấy người chúng ta biết, sẽ không truyền ra ngoài."

Người kia do dự nhỏ giọng nói: